ISWAF (10)

1

Chapter 10: I want to know more about him!!!

Cổ Loa công ty,

Phòng làm việc của Minh Phương,

Minh Phương lại liếc sang Tuấn Phong. Lần thứ n (n tiến tới dương vô cùng) trong vòng 1 tiếng qua. Nó thở dài khi thấy anh vẫn im lìm, tay gõ nhoay nhoáy. Rõ ràng theo quan sát của nó(mà thật ra là nó nhìn trộm vào máy tính của anh), thì anh đã kết thúc session dạy với một đứa học trò nào đó, và bảo rằng anh sẽ-phải-chuẩn-bị-đi-in-cộng-photo-bài. Thế mà, đã hơn một cơ số thời gian trôi qua, anh vẫn không có động tĩnh gì, là sao? Con bé liếc nhìn đồng hồ mà sốt ruột ghê gớm.
Có lẽ ánh mắt của nó nóng bỏng quá, nóng bỏng đến mức “thiêu cháy” cả người “được” nhìn, nên người ấy không nhịn nổi nữa mà quay về phía nó, đúng lúc bắt gặp được nó chột dạ cụp mắt xuống.

Tuấn Phong ngạc nhiên: “Có chuyện gì à?”

Có biến! Có biến! Hai thanh niên Hiếu và Quốc Phong lập tức hóng hớt quay sang. Hiếu thì chắc đang lo lắng là con bé lại bày ba cái trò vớ va vớ vẩn rồi lại gây ra họa, còn Quốc Phong thì đích thị là muốn xem thử nó có phạm lỗi gì không để còn giở giọng mai mỉa.

Nó thì chớp chớp mi, nhe nhởn cười trông đến là điêu: “À… Em chỉ là đang quan sát phong cách làm việc chuyên nghiệp của anh để bắt chước thôi ạ.”

Tuấn Phong suýt sặc. Khẽ ho vài tiếng, anh gõ nhẹ xấp giấy đang cầm trên tay lên trán nó, phán: “Tập trung làm việc đi.”

Nói xong, anh đẩy ghế, đứng dậy. Minh Phương thấy thế thì mừng lắm, nó hỏi với giọng hỉ hả: “Anh đi ạ?”

“Ừ… tôi đi…”

“Anh đi mạnh giỏi nhá!”

Minh Phương lập tức phớ lớ cười, thiếu điều muốn rút khăn mùi xoa ra vẫy vẫy, diễn cảnh tống tiễn người đi như phim truyền hình nữa thôi. Nó làm Tuấn Phong cảm thấy như sự tồn tại của mình trong phòng này là sai lầm. Đáng lẽ anh nên đi về nơi phương trời nào đó xa tít tắp thì mới hợp lòng nó. Tuấn Phong tự kiểm điểm lại bản thân, tự thấy mình cũng không làm hành động gì gây nên phẫn nộ. Thế thì vì sao? Vì sao?

Mang nỗi niềm ngờ vực trong lòng. Anh rảo bước ra ngoài.

Đợi đến khi bóng Tuấn Phong khuất sau cánh cửa, Minh Phương nhanh nhẹn rút từ trong cặp ra một cuốn sổ và một cây bút, rồi bay đến chỗ Hiếu.

Hiếu và Quốc Phong cũng đang rất ngạc nhiên, trố cả mắt ra nhìn nó. Nó mặc kệ. Nó lom lom nhìn Hiếu.

Hiếu nuốt nước bọt cái ực. Tự nhiên có cảm giác mình trở thành con mồi dưới cái nhìn cháy bỏng của Minh Phương.

Mà Minh Phương, nó không hề chậm trễ, bộc lộ ngay mục tiêu của mình.

“Anh, cho em hỏi với, anh Tuấn Phong sinh ngày mấy ạ?”

Hiếu mắt tròn vo, mồm chữ O nhìn nó, ngớ ra. Diễn tiến quá nhanh, Hiếu cảm thấy mình vẫn chưa nắm được tình hình.

“Sinh nhật của anh Tuấn Phong ấy, anh biết không ạ?”

Hiếu không trả lời, nhưng Quốc Phong ngồi bên cạnh lại cất tiếng: “31/2”

“Ơ, thế hả? Cảm ơn anh…” – con bé tít mắt cười, hí hoáy tốc kí vào sổ.

Hiếu phì cười, ẩn đầu Minh Phương:

“Làm gì có ngày 31/2 hả em?”

Ớ? Minh Phương ngẩn ra, nơ ron thần kinh bắt đầu hoạt động lại, nó lườm Quốc Phong một cái dài cả thước: “Này, không hỏi anh nhá!”

Quốc Phong nhún vai: “Nói vu vơ thế thôi mà cũng có đứa ngớ ngẩn viết vào đấy..”

Minh Phương giận tím cả mặt. Nếu không phải đang vì đại sự thì hẳn nó đã xông vào gây chiến với Quốc Phong rồi. Con bé nén giận, quay sang Hiếu, dẩu môi: “Tại anh cơ.. Anh không trả lời em…”

“Thì ngày 24/4. Mà em hỏi làm gì?”

Há há, cái này thì Minh Phương đã chuẩn bị từ trước. Nó nhoẻn cười, tường trình với giọng thật như đếm:

“Em đang làm bài điều tra về sinh viên thành đạt. Anh Tuấn Phong là ví dụ điển hình đấy ạ.”

Thế rồi, để tăng thêm độ tin cậy, nó bèn hỏi một câu ngoài những gì mà nó vốn dĩ muốn hỏi:

“Thế anh nhận xét thế nào về anh Tuấn Phong và thành công mà anh ấy đạt được ạ?”

“Ừ thì…” – Hiếu gãi gãi cằm – “… anh Tuấn Phong á, lạnh lùng nè, hách xì dầu nè, đàn áp nhân viên nè, dữ tợn nè, mặt mày lúc nào cũng như tảng băng này, trông bực không chịu nổi, phách lối nữa chứ, tưởng mình giỏi nên mặt lúc nào cũng vênh lên trời, khi nào đang đi bị té đập mặt xuống đất cho biết…”

Hả? Minh Phương tròn xoe mắt, hậm hực (lần đầu tiên nó thấy Hiếu đáng ghét ghê gớm) – “Sao anh toàn nói xấu anh Tuấn Phong thế kia? Anh ấy có làm gì anh đâu.”

“Ai bảo không làm gì?” – Hiếu trề môi – “Anh ấy phạt anh cả trăm lần rồi đấy. Nói thật, từ ngày vào đây làm, anh bị phạt còn nhiều hơn cả 12 năm ngồi ghế nhà trường nữa cơ.”

“Nhưng… đấy là tại anh đáng bị phạt.” Minh Phương không từ bỏ việc bảo vệ thần tượng trong lòng mình, lập tức lên tiếng biện hộ thay.

“Thì đúng thế…nhưng anh vẫn ức, thế nên phải thừa cơ hội mà nói xấu anh ấy chứ…”

Rồi đột ngột, Hiếu đổi giọng, mỉm cười:

“Nhưng thật ra thì anh rất hâm mộ anh ấy. Có thể nói anh ấy là một người tài giỏi, có ý chí và rất nghiêm túc trong công việc.”

Đúng, đúng. Minh Phương gật đầu như giã tỏi. Ít nhất phải thế chứ. Nghe Hiếu khen Tuấn Phong mà mặt nó đổ hồng lên, cảm thấy tự hào không chịu nổi (zời, chả biết Tuấn Phong là gì của nó mà nó lại tự hào thế chứ). Nhưng nó không để cảm xúc chi phối lâu, thời gian lúc này là kim cương, thế nên nó tức tốc hỏi tiếp (câu hỏi quan trọng nhất):

“Thế anh ấy có bạn gái chưa ạ?”

“À… cái đó…” – Hiếu lúng túng rồi lắc đầu – “… anh chịu.. em hỏi Quốc Phong thử đi, cậu ấy thân với Tuấn Phong hơn anh đấy.”

Minh Phương háo hức quay sang Quốc Phong, hồi hộp chờ câu trả lời. Quốc Phong đang chăm chú vào máy tính, nghe Hiếu nhắc đến tên mình, rồi đột ngột cảm thấy nhột nhạt trong người, bèn quay ra và chạm ngay ánh mắt cún con của Minh Phương đang chòng chọc vào mình. Anh đẩy gọng kính lên, hờ hững:

“Nhìn tôi làm gì?” Giọng rất lãnh đạm.

Minh Phương quên hẳn luôn mối tư thù của mình với Quốc Phong, ôm tay Quốc Phong mà giở giọng nịnh nọt: “Nói cho em biết đi anh… đi mà, anh Quốc Phong đẹp trai nhất quả đất…”

Quốc Phong rùng mình, giật tay ra khỏi tay Minh Phương, nhưng con bé đã bám lấy anh như kẹo cao su dính vào tóc, gỡ mãi chẳng ra. Không thể dùng vũ lực với con gái (vâng, dù sao đi nữa thì Minh Phương cũng đích thị là một con nhóc mang nhiễm sắc thể XX), Quốc Phong đành thở dài:

“Thả tay ra rồi nói…”

Cứ như là có công tắc, anh vừa nói xong là nó cũng thả anh ra ngay. Nó chớp chớp mi chờ đợi, môi mím lại, tay cuốn cuốn lọn tóc xoăn xoăn trên trán (tức là nó đang lo lắm đấy). Quốc Phong nhún vai:

“Rồi.”

Câu trả lời nhẹ nhàng của Quốc Phong mà Minh Phương nghe như sét đánh ngang tai. Con bé tự dưng cảm thấy đầu óc choáng váng, tim ngừng đập, hơi thở nghẹn lại, nó đờ người ra một lúc lâu. Trong khi đó, Hiếu cũng ngẩn ra, rồi vồ vập hỏi:

“Sao? Lúc nào? Có thật rồi à?”

“Ừ!” – Quốc Phong nhún vai xác nhận.

Quyển sổ trên tay Minh Phương rớt bộp xuống sàn, nó cắn môi, cắn thật mạnh.

Hiếu: “Mà lúc nào?”

Quốc Phong vẫn thản nhiên: “Lâu rồi!”

« Ai vậy? Tên gì? Quen ở đâu ? Ai tỏ tình trước ?» Nghe đồn sếp có người yêu, bản thân Hiếu cũng sốt sắng lắm.

Minh Phương nín thở, nó dỏng tai lên nghe. Dù sao, nó cũng muốn biết tên cô gái ấy. Cô gái mà Tuấn Phong thích… Cô gái mà thắng nó ngay cả trước khi chính thức quyết đấu.

« Muốn hỏi tên cô nào? » – Quốc Phong nhướng mày.

« Là sao? » – Hiếu ngơ ngác.

Quốc Phong liếc sang Minh Phương, thấy con bé mặt mày tái đi, ngồi thẫn thờ, tự dưng tội nghiệp, bèn ngửa người ra ghế, gối 2 tay sau đầu, bật cười:

« Thì từ bé đến giờ, cũng phải mấy trăm cô bạn gái là ít. Muốn hỏi tên cô nào? »

Đến lúc này thì Hiếu đã cảm thấy nghi ngờ, anh hừ mũi:

« Ý mày bạn gái là bạn gái thế nào hả? »

« Là bạn và là con gái. » – Quốc Phong nheo mắt.

Minh Phương đang từ trạng thái tượng đá, nghe câu trả lời của Quốc Phong lập tức bật dậy ngay. Thái độ khoái chí của Quốc Phong làm Minh Phương biết ngay anh đang trêu mình. Nó nhìn anh bằng ánh mắt phẫn nộ, trong lòng thầm rủa anh tận tám trăm lần.

Những lúc ức chế thế này, Minh Phương thường nghĩ đến một câu tục ngữ của cha ông ta từ xưa, rằng: « Gieo gió thì gặt bão ». Nó nghĩ Quốc Phong đã gieo gió như thế, làm mình đau khổ muốn xoắn cả ruột, không lẽ để hắn sống phơi phơi trong sung sướng ? Minh Phương không đồng ý. Thế là Minh Phương dằn dỗi đạp vào ghế của Quốc Phong. Chưa hết giận, nó đưa 5 cái móng vuốt sắc nhọn (chăm chút để phòng trường hợp như thế này đây) cào vào tay anh một phát. Hiệu quả tức thì, tay Quốc Phong lập tức ửng lên 5 vệt dài màu đỏ. Quốc Phong giật mình, có lẽ anh không ngờ nó lại giở chiêu hiểm ác như vậy.

Không khí trong phòng đang đậm mùi thuốc súng thì đột ngột, một giọng nói trầm tĩnh bất ngờ vang lên :

« Bản điều tra về anh Tuấn Phong! »

Cả 3 người, Minh Phương, Quốc Phong và Hiếu giật mình quay sang. Amen, lại là Tuấn Phong. Chẳng biết anh đã lẳng lặng bước vào và giờ đây đã đứng phía sau cả bọn. Mắt anh đang chăm chú và một thứ, mà Minh Phương chỉ muốn xỉu khi nhận ra thứ đó: cuốn sổ ghi những câu hỏi mà nó dự định sẽ hỏi Hiếu về anh.

Tuấn Phong sau khi lướt qua những dòng chữ mà Minh Phương đã ghi, gấp cuốn sổ lại rồi lạnh lùng nhìn cả bọn. Tầm mắt anh tia đến đâu, giang hồ giật thót đến đấy. Mắt anh dừng lại ở Quốc Phong, hỏi:

« Tay cậu có sao không? »

« Khéo lại nhiễm trùng đấy anh… » – Quốc Phong chăm chú nhìn vào tay, rồi nhăn mặt.

Minh Phương đứng cạnh liếc Quốc Phong đến mức tròng đen muốn bay cả ra ngoài.

« Hình như chưa có hôm nào là em không gây ra chuyện nhỉ? » – Tuấn Phong nhíu mày ngó Minh Phương.

Câu nói khiến Minh Phương giật thót. Minh Phương thấy tình hình căng thẳng quá, mà sự thể tội lỗi sắp sửa lại đổ hết lên đầu nó, nên nó đành áp dụng kế sách biện hộ (nhưng như đã nói, thật ra đó là chối tội) 100% thành công (dựa vào kinh nghiệm từ trước đến giờ của nó), con bé liến láu nói, hoa chân múa tay để tăng thêm hiệu ứng thuyết phục:

« Em xin lỗi. Nhưng mà đáng lí là sẽ chẳng có gì xảy ra đâu. Chẳng qua là em chỉ định qua bên này giao lưu văn hóa với anh Hiếu một tí, sẵn tiện làm cái bài điều tra về sinh viên thành đạt. Lúc đầu thì đang yên đang lành, hòa bình thế giới ghê lắm, tự nhiên anh Quốc Phong anh ý trả lời một câu không đâu vào đâu, làm em shock quá… Mà ai ngờ anh ấy lại chỉ đùa chứ, bực mình không chịu nổi, thế là nhân danh là hậu duệ của Bà Trưng, Bà Triệu, con gái bị bắt nạt là phải vùng lên, thế là em tuân theo tinh thần kháng chiến ấy mà chống lại anh Quốc Phong, nhưng sự thật là em chỉ định đe dọa thôi, ai ngờ đâu… »

Quốc Phong lạnh lùng chấm dứt màn huyên thuyên của Minh Phương, hừ mũi : « Không cần nói nữa. Tóm lại theo lí luận của cô bé thì mọi tội lỗi đều là của tôi chứ gì? »

Phải. Chính xác. Đúng là thế. Minh Phương khẳng định ngàn vạn lần trong đầu, nhưng ngoài miệng thì rất nhã nhặn :  « Thật ra thì anh chỉ là nguồn cơn của mọi chuyện… »

Nguy cơ là sẽ có thêm một trận đấu khẩu nữa giữa Minh Phương và Quốc Phong, nếu như Tuấn Phong không chen vào, anh nghiêm giọng:

« Minh Phương, Quốc Phong, Hiếu, cả 3 đều bị phạt. »

Minh Phương lập tức hốt hoảng : « Ấy, đừng… tất cả là lỗi của em, anh đừng phạt anh Hiếu… »
Minh Phương tuy có vô số tật xấu, nhưng ưu điểm của nó là trượng nghĩa. Sai thì nó nhận. Lỗi của nó quyết không để ai chịu giùm. Nó kéo Hiếu vô chuyện này, cũng không nỡ để anh bị phạt cùng.

Tuấn Phong hơi bất ngờ, anh chăm chú nhìn Minh Phương, rồi thản nhiên: « Lỗi của em là nặng nhất, tôi biết. Còn lỗi của Hiếu là do không tập trung trong giờ làm việc! »

Vâng. Không tập trung. Tuấn Phong nói thế thì còn cãi đi đằng nào được nữa, Minh Phương lập tức mếu mặt nhìn Hiếu tỏ vẻ hối lỗi.

Dọa đám nhân viên xong xuôi, Tuấn Phong đặt cuốn sổ đang cầm trên tay lên đầu Minh Phương, quay trở về phía máy tính của mình, sau khi buông lại một câu lệnh: « Quay trở lại làm việc đi. »

Minh Phương đành lểu thểu lết về chỗ của mình, mặt mày ỉu xìu. Nó len lén liếc thử phản ứng của anh, nhưng rồi thất vọng khi thấy đúng như Hiếu nói, gương mặt Tuấn Phong là một tảng băng chính hiệu. Lạnh lùng đến phát sợ… Nó đành thở dài, lát sau mới dám thì thào một câu bé xíu trong cổ họng:

« Em xin lỗi! »

« Ừm! » – Tuấn Phong đáp lời, mắt vẫn không nhìn nó.

Minh Phương bất ngờ lắm, nó tròn mắt ngó anh, rồi nhoẻn cười. Ai bảo anh là một tảng băng chứ? Nó chưa bao giờ thấy thế, chưa từng…

Rốt cuộc, kế hoạch mang tên “I want to know more about him” của nó chẳng mang đến kết quả gì khả quan. Tất cả những gì nó thu thập thêm chỉ là ngày sinh của anh: 24/4.

Tuy chưa biết nhiều về anh hơn, nhưng nó đoan chắc một điều, anh không lạnh lùng như bề ngoài. Và tất nhiên, càng chẳng lạnh lùng như những gì người khác vẫn nghĩ…

Và cũng có một điều nó đã biết rõ, và dám khẳng định, cho đến lúc này, tình cảm của nó dành cho anh hoàn toàn là thật…

~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tối hôm đó,

Minh Phương ngồi trên giường, chăm chăm nhìn vào cuốn sổ màu hồng in hình con thỏ đang gặm cỏ trên cánh đồng nhỏ dưới ánh trăng mờ tỏ… Nó lật trang đầu tiên, những câu trả lời về Tuấn Phong vẫn còn để trống. Bực mình, nó mím môi, nghĩ rằng giả như không có Quốc Phong thì hẳn kết quả không đến nỗi tệ thế này. Càng nghĩ nó càng bực mình, càng bực mình nó càng không thể không nghĩ… cuối cùng, bức xúc quá, nó chộp lấy điện thoại gọi cho Đông Phương.

Lần này, Đông Phương rất nhanh nhảu.

« Lại gây chuyện gì nữa đây? »
Phản ! Con này phản rồi ! Minh Phương nghiến răng. Sao dám chào đón nó bằng một câu nói phũ phàng thế chứ.

« Tao sẽ đăng tấm ảnh mày vừa nằm vừa đọc sách vừa gặm dưa hấu vừa lột vỏ chuối bằng chân lên mạng. »

« Ấy, gì mà nóng vội thế,… » – Đông Phương cúp đuôi ngay, nó vội xoa dịu Minh Phương, đầu suy nghĩ cách làm sao thủ tiêu tấm ảnh bôi bác đó (từ tay con bạn chết tiệt) – « Thế có chuyện gì nào? »

« Thế có phải ngoan không? » – Minh Phương cười hơ hớ – « Hôm nay Voldermort làm tao bực chết luôn mày ạ… »

« Thế sao chưa chết đi? »

« Tao chết lấy ai kể lại chuyện này cho mày nghe? Voldermort chắc? »

Đông Phương nhấm nhẳng bên đầu dây bên kia. Rằng thì mà là làm như tao thèm nghe chuyện mày lắm vậy. Tao đây vô cùng bận rộn chuyện quốc gia đại sự, là người chăm lo nghiệp lớn, đừng tưởng suốt ngày phè phỡn như mày.

Đông Phương nói nhảm. Minh Phương không thèm quan tâm, bắt đầu luyên thuyên, ba hoa múa mép về nỗi ấm ức cả ngày nay của mình.

Đông Phương căng tai ra nghe con bạn nói với vận tốc của người bình thường nhân cho 4, và may mắn thay, con bé cũng nghe thủng câu chuyện. Minh Phương vừa dứt lời là nó nhảy vào thế chỗ ngay:

« Mày là người chứ có phải là mèo đâu mà cào người ta vậy hả? »

Minh Phương dài giọng, không hề có chút nào hối lỗi : « Đáng kiếp. Cho chừa. Tao bảo thật nhá, cái tên có khuôn mặt Harry Potter ấy lòng dạ còn xấu xa hơn cả Voldermort cơ. »

« Há há, còn tao thấy ai làm mày bực mình là tao khoái à. Cho tao số điện thoại anh ta đi. »

« Làm gì? » – Minh Phương nghi ngờ.

« Bày cho anh ta thêm vài cách chọc mày… » – Đông Phương cười hô hố, trông đến là nham nhở.

« Người ngoài nhìn vào cứ tưởng mày là tri kỉ của tên ấy chứ chẳng phải của tao. » – Minh Phương giận lẫy.

« Có khi thế nhỉ! » – Đông Phương cười mím chi, rồi đổi giọng 180 độ (chuyên nghiệp còn hơn cả diễn viên) – « Thế thật ra là anh Bơ chưa có bạn gái à? »

« Ừ, chưa chứ còn gì nữa… »

Đông Phương lại hỏi, giọng không có chút gì là đùa cợt. « Nếu lỡ như có rồi thì sao? Mày có bỏ cuộc không? »

Minh Phương chựng lại, ngẫm nghĩ. Một hồi lâu sau, nó đáp lời:

« Không. »

Đông Phương mỉm cười, và nó nghe Minh Phương nói tiếp, hoàn toàn nghiêm túc (phải biết cái từ nghiêm túc này rất lạ so với Minh Phương): « Tình cảm của tao là thật. Tại sao tao phải từ bỏ chứ? »

Đúng vậy, tại sao lại phải từ bỏ ? Trên đời này, tình cảm là thứ đáng trân trọng nhất. Dù cho nó có trao tình cảm cho nhầm người, yêu đương vào nhầm thời điểm, thì sự đẹp đẽ của cảm xúc ấy cũng không hề thay đổi. Có thể nó sẽ không tiến tới khi biết anh đã có bạn gái, nhưng nó không có lý gì ép buộc bản thân từ bỏ những rung động êm đẹp trong tâm hồn này. Xét cho cùng, đâu phải cứ yêu là được đền đáp. Đâu phải cứ đơn phương là đau khổ. Đâu phải cứ từ bỏ… là sẽ hạnh phúc ?

Không thấy Đông Phương phản ứng, nó thì thầm:

« Đúng chứ? »

« Ừ » – Đông Phương phì cười – « Tao ủng hộ mày, được chưa? Coi như anh ta may mắn, được mày để ý, và được tao ủng hộ. »

“Coi như anh ta may mắn, được mày để ý” Minh Phương chớp mắt cảm động trước câu nói của Đông Phương, con bạn quái chiêu của nó đôi khi cũng nói được vài câu dễ thương. Nó cười, cảm thấy thật hạnh phúc…

Ừ, nó là một cô gái, 18 tuổi, và đang rất hạnh phúc.

::End of Chap 10::

ISWAF (9)

5753b837164a5cec0408204d402f5773

Chapter 9: Cô bé hậu đậu!

Sáng hôm sau,

Minh Phương khệ nệ vác tập “tài liệu quan trọng” vòng qua vòng lại trước cổng trường. Khổ,cứ hẹn với anh là con bé tự nhiên đến sớm lạ. Mới tờ mờ sáng tinh mơ nó đã bật dậy, loang loáng làm vệ sinh cá nhân, nháo nhào nuốt vội một bát mì nóng suýt bỏng lưỡi, rồi cuống cuồng phóng xe như bay đến trường, và trở thành người có mặt đầu tiên ở trường ngày hôm đó.

Đúng 7 a.m, bóng anh và xe xuất hiện từ phía xa xa, con bé mừng quýnh, đứng dậy vẫy tay rối rít, vui như thấy mẹ đi về chợ.

Anh dừng xe ngay chỗ nó, mỉm cười, bước xuống.

Nó vác tập “tài liệu quan trọng” đưa cho anh, mặt vênh lên đầy vẻ tự hào vì mình đã hoàn thành xuất sắc công việc đầy khó khăn gian khổ này. Chờ đợi ngợi khen, chờ đợi cảm kích.

Tuấn Phong nhìn gương mặt rạng rỡ của nó, cảm thấy cô bé này lúc này cũng tràn đầy sức sống. Anh ôm chồng giấy, lơ đãng lật qua lật lại vài trang, tựa lưng vào tường.

Nó yên lặng đứng cạnh anh, mắt dán vào một điểm nào đó trên chiếc xe anh, tay bối rối đan vào nhau.

Lát sau, anh cất giọng:

“Tập tài liệu này, đáng lẽ tự tôi có thể làm lại được.”

Nó quay đầu về phía anh, chớp mắt, chả hiểu anh định nói gì.

« Nhưng bắt em làm là vì… »

Ngừng một lúc, thấy nó đang nín thở chờ anh tiếp lời, Tuấn Phong chợt cảm thấy buồn cười.

« Vì muốn em có trách nhiệm với việc mình làm và với những gì mà mình gây ra. »

Nó ngẩn ra một hồi, rồi nhoẻn miệng cười, tự dưng thấy lòng ấm áp lạ lùng.

« Nhưng mà, anh cũng không nên áp bức em thế… » – Minh Phương chun mũi – « … một tập giấy mấy trăm trang như thế này, mà anh cho thời hạn có mỗi một buổi tối, làm em lo cuống cả lên cơ… »

Tuấn Phong nhướng mày nhìn nó. Nó không để ý, tiếp tục… dỗi:

« Huy động được 4 đứa bạn giúp sức mà em vẫn phải type đến rã cả tay đây này… Đây, anh xem… »

Vừa nói, Minh Phương vừa giơ 2 bàn tay cứng đơ như cây cơ của nó lên cho anh để làm bằng chứng.

Minh Phương đã tự nhiên, nhưng nó không ngờ có người lại còn tự nhiên hơn nó. Hai bàn tay đang quơ quào trên không trung của nó đột nhiên bị nắm lấy. Nhiệt độ truyền sang làm nó sửng sốt. Nó không tin vào mắt mình, nhìn những ngón tay thon dài của anh bao lấy tay nó mà cả hơi thở cũng nghẹn lại vì hồi hộp. Mặt nó đỏ ửng lên, con bé bối rối nhìn quanh xem có ai dòm ngó không, và… tiếc nuối khi thấy chẳng có ai cả. J

Vẫn cầm tay Minh Phương, anh ngước lên, ngạc nhiên nhìn nó:

« Đúng là tập tài liệu này tới mấy trăm trang, nhưng … chúng giống nhau mà. »

Nó mở to mắt, ngây ngô ngó anh. Anh thả tay nó ra, lật lật tập tài liệu:

“Tôi đã dùng kẹp giấy đánh dấu rồi mà, nếu tôi nhớ không nhầm thì em chỉ cần type khoảng hơn 100 trang thôi. Sau đó là photo ra…”

Nó sững người, há hốc mồm như con thiểu năng, trân trối nhìn tập tài liệu. Anh lật giở vài xấp ra, chìa cho nó:

“Đây, em không thấy giống nhau à?”

“Giờ thấy giống nhau làm gì nữa ạ?” – nó mếu máo.

Tuấn Phong ngó bộ dạng thiểu não như mèo mắc mưa của nó, vừa thấy tội nghiệp lại vừa thấy buồn cười.

Nó đưa tay quẹt mũi, sụt sịt, mặt dài ra như cái bơm, trông đến là thương, thế nên anh xoa xoa đầu nó để an ủi. Con bé ngước lên nhìn anh, cười méo xệch.

“Quốc Phong nói đúng nhỉ, em hậu đậu thật!” – Tuấn Phong phì cười.

Lại là Quốc Phong. Chuyên gia nói xấu người khác. Minh Phương dẩu môi, muốn bảo rằng anh đừng tin lời người ta, nó không hề hậu đậu đâu, nhưng xét thấy không có bằng chứng hợp lý nên nó đành tạm thời ngậm bồ hòn làm ngọt.

Tuấn Phong biết nó ấm ức, rất muốn cãi lại nhưng cố kiềm, lại thấy vui vui. Anh khẽ cốc đầu nó, tạm biệt, rồi leo lên xe phóng đi, bỏ lại nó ngơ ngẩn trông theo. Con bé sau một hồi làm Từ Hải, vui vẻ chạy tung chạy tăng vào trường, vừa chạy vừa huýt sáo trông yêu đời lắm.

Mới chạy chưa đầy 3 bước chân, nó đã ngỡ ngàng khựng lại bởi Ngọc và Tuyết đã chặn trước mặt. Chân bọn nó nhịp nhịp, tay bọn nó cầm cây chùy, mắt bọn nó nhìn Minh Phương trìuuuuu trìuuuuu mếnnnnnn…

Minh Phương, tuy ngây thơ, chẳng hiểu gì, nhưng xét thấy tình cảnh không được an toàn, bèn lùi lùi lại, toan áp dụng thượng sách rất mực an toàn là… “tránh xa kẻ thù”, tên nôm na là bỏ chạy.

Nhưng lập tức 2 con bạn đã vây lấy nó, gằn giọng:

“Mày hành hạ bọn tao mất ăn mất ngủ để type cho mày, rốt cuộc lại toàn giống nhau là sao?”

Minh Phương vã cả mồ hôi, định năn nỉ, nhưng đã muộn…

Mọi chuyện sau không cần kể chi tiết, chỉ biết sau vụ này, Minh Phương đã ốm nay còn teo tóp hơn…

Mà thế đã xong đâu, ngay buổi chiều, Thục đã phóng lên nhà nó, tiếp tục màn đòi lại công lí, thế là tối đó, nó không thiết ăn nữa…

Chốt hạ là Đông Phương, con bé đã gọi điện đến, tra tấn lỗ tai nó suốt 3 tiếng bằng chất giọng xe tăng, đại bác cũng chịu thua, kết cuộc là nguyên buổi tối, nó thức trắng… vì cứ ngủ là gặp ác mộng…

Xem ra, trời đã phụ lòng cô bé Minh Phương của chúng ta…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

“ÁÁÁÁÁÁÁÁ…”

Ở đâu đó trong thành phố, không gian yên tĩnh đột nhiên bị xé tan bởi tiếng thét chói lói. Chủ nhân của tiếng thét ấy đang trong tư thế tay chỉ về phía trước, mắt trợn tròn hướng theo tay.

Tuấn Phong, vốn đã quá quen với sự ầm ĩ của cô bạn, vẫn thản nhiên vừa gặm táo vừa viết báo cáo.

“Cái.. cái… gì đây?” – Mai quay sang Tuấn Phong lắp bắp.

Nghe hỏi, Tuấn Phong bần cùng bất đắc dĩ phải trả lời. Anh rời mắt khỏi laptop, nhìn theo hướng tay Mai chỉ, rồi nhún vai:

“Áo!”

“Phải cái áo vợ tặng chồng nhân ngày Quốc tế phụ nữ không?” – cô nàng tiếp tục gào lên.

“Có thể coi như thế!” – Tuấn Phong hờ hững đáp, tay gõ bàn phím lách cách.

“Sao lại thế? Là quà vợ tặng chồng cơ mà?”

“Thế cái áo đó ai trả tiền?” – Tuấn Phong miệng trả lời cô bạn mà mắt không rời khỏi laptop, tay không dừng gõ.

Mai đang vùng vằng, ngúng nguẩy, nghe Tuấn Phong phán lạnh lùng thì cụt cả hứng. Cô nàng liếc nhìn anh, giọng tự dưng nhỏ xíu:

“Thì chồng trả! Nhưng vợ chọn cơ mà!” (nói đến câu này thì nàng ý dẩu môi và hạ giọng thì thào đến mức chả ai nghe nổi).

Được thể, Tuấn Phong buông câu nói cuối cùng mang tính chất tuyệt tình:

“Thế thì đừng ồn ào nữa!”

Mai lúc này như quả bong bóng bơm căng, bất thần bị một con nhỏ xấu tính nào đó cầm kim châm ngay cho một phát (mà con nhỏ xấu tính ở đây đích thị là ám chỉ Tuấn Phong), thế là nổ cái bùm, mặt mày rũ rượi. Cô nàng ỉu xìu ôm gối (của Tuấn Phong), lăn qua lăn lại trên giường (cũng của Tuấn Phong luôn), thở dài thườn thượt (cố tình).

“ Haizzzzzzzz…”

Không thấy động tĩnh, nàng ý tiếp tục lăn lê trên giường, đập chân đập cẳng, ném gối ném chăn…

“Haizzzzzzzzzzzz…”

Vẫn chẳng có gì xảy ra, Mai nhổm dậy, tung tẩy cái gối một hồi, chán, nàng ý chộp lấy cuốn sách, nằm phịch xuống giường, lật tới lật lui..

“Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz…”

Đến lần thứ 3 thì Tuấn Phong ngẩng lên. Nãy giờ quan sát Mai diễn đủ trò bằng nửa con mắt thật + nửa con mắt kính (1 con mắt rưỡi thật + kính còn lại thì chăm chăm vào laptop), anh chỉ biết lắc đầu trước sự nhõng nhẽo của cô bạn. Thở dài, Tuấn Phong đứng dậy, tiến đến giường. Mai thấy Tuấn Phong bắt đầu nhúc nhích, mừng lắm, bật dậy ngay, chóc mỏ đợi. Tuấn Phong ngồi xuống và chìa tay cho Mai, tay anh cầm 2 mảnh giấy:

“Cái gì đấy?” – Mai tròn mắt nhìn chăm chăm 2 mảnh giấy lạ lẫm.

“Quà tạ lỗi!” – Tuấn Phong thản nhiên.

Vừa dứt lời, Mai đã nhanh chóng giựt ngay cái được gọi là “quà tạ lỗi” ấy và gí mắt vào nhìn. Săm soi một chốc, nàng ý sáng mắt lên, hú hét:

« Vé mời ăn buffet à? Free à? Ăn bao nhiêu cũng được à? Mang về cũng được à? Khách sạn 5 sao à? Ố la la… »

Tuấn Phong gật đầu. Quá hay, ai chứ Mai thì dùng đồ ăn mua chuộc là nhanh nhất.

« Ôi, ở đâu ra vậy chồng? »

Tuấn Phong nhún vai, ý là: không cần biết.

Mai đắm đuối nhìn 2 cái vé mời, chưa gì enzim đã thi nhau chảy, cô nàng hôn chùn chụt vào cái vé rồi áp nó vào ngực, nhún lên nhún xuống trên giường, điệu bộ rõ ràng là mừng hơn cả bắt được vàng.

Sau một khoảng thời gian (không hề ngắn), Mai cuối cùng cũng kiềm chế được cái niềm vui sướng ấy lại, nàng ta quay sang phía Tuấn Phong tí ta tí tởn tựa đầu vào vai anh, xun xoe xúm xít. Tuấn Phong chỉ mỉm cười nhìn cô bạn.

« Này, mà sao lại 2 vé? Vợ đi cùng ai? » – Mai chớp mắt hỏi.

« Ai cũng được » – Tuấn Phong nheo mắt trả lời.

« Hí hí, tất nhiên là vợ thì chỉ có đi với chồng rồi, chồng ha? »

Tuấn Phong khẽ cười, cốc nhẹ lên trán của cô nàng đang rất hớn hở bên cạnh mình. Chả hiểu cái bà này có phải đã 21 tuổi (tức là hơn tuổi lấy chồng đến 3 năm) hay không? Chứ 21 kiểu gì mà suốt ngày cứ nhí nhanh nhí nhảnh, lách cha lách chách như lũ dở hơi mới lớn thế này… phải trông chừng, mệt chết được.

« Cơ mà… » – tự dưng Mai đổi giọng, mặt hất về phía cái áo – « … chồng giải thích đi chứ! »

Tuấn Phong đảo mắt về phía cái áo sơ mi đã từng-có-màu-trắng-tinh-từ-trên-xuống-dưới-từ-trước-ra-sau của mình, đẩy gọng kính lên.

« Sao đây? » – Mai tiếp tục hất hàm, ra cái điệu bộ cảnh sát hỏi cung tội phạm – « tại sao nó lại loang lổ vệt nâu nâu như thế hả? »

« Giặt không sạch! » – Tuấn Phong tựa đầu vào thành giường, tay với lấy cuốn sách lơ đãng đọc.

« Dính gì mà giặt không sạch? »

« Café! »

« Tại sao dính? »

« Đổ! »

« Sao lại đổ? » – Mai hậm hực, đã bắt đầu nhột nhạt vì cái kiểu kiệm lời của Tuấn Phong.

« Rớt! » – Tuấn Phong vẫn tỉnh bơ, vừa đọc sách (1 cách không chú tâm) vừa trả lời.

« Sao rớt? »

« Té! »

« Ai té? »

« Một cô bé hậu đậu! » – Lúc này Tuấn Phong khẽ cười, gấp sách lại.

« Ai cơ? » – Mai thấy biểu hiện của Tuấn Phong, ngơ ngác hỏi – « ai hậu đậu? »

Nhưng Tuấn Phong đã đứng dậy bước tới bàn làm việc, tỏ ý không muốn đề cập tới vấn đề này nữa. Mai thấy mình lại sắp bị bơ đi, vội vã chạy theo, nhất quyết thực hiện ý đồ làm phiền Tuấn Phong cho bằng được. Tuấn Phong bèn với tay lên ngăn tủ, lấy ra một cái đĩa (DVD nhá, đừng nhầm đĩa đựng thức ăn) và ném ngược về phía cô bạn, ra lệnh:

“Ngồi xem Tom&Jerry và yên lặng giùm!”

Mai chộp lấy cái đĩa, hằn học nhìn Tuấn Phong với ánh mắt vợ-sẽ-không-bao-giờ-tha-thứ-cho-chồng-đâu, rồi lủi thủi ôm cái đĩa leo lên giường, khởi động laptop. Nhưng chỉ lát sau, cô nàng đã bị cuốn vào cái đĩa, ôm bụng cười sằng sặc, cười suýt rớt cả xuống giường, vừa cười vừa nện chân nện tay rầm rầm. Đôi lúc phởn quá, nàng ta lăn qua đụng đầu cái cốp vào tường, xuýt xoa vài cái, rồi lập tức quên bẵng đi vì bận dán mắt vào latop và cười khùng khục. Khung cảnh trong phòng Tuấn Phong giờ đây hết sức hỗn loạn và ầm ĩ. Khiếp, coi cái đĩa ấy không khéo đến lần thứ nghìn lẻ một rồi ý chứ, thế mà phản ứng của Mai lúc nào cũng như là mới lần đầu…

Tuấn Phong nhún vai, nhét 2 cục bông gòn to tướng vào tai, đeo headphone, rồi bắt đầu chuyên tâm vào công việc còn dang dở. Thà chịu ồn một tí còn hơn là bị con đỉa Mai lẵng nhẵng bám theo và hỏi những câu hỏi vớ vẩn mà anh chẳng hề muốn trả lời.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

CHOAAAANG…

Rầm… rập rầm rập… rầm rập…

“Này, cái gì đấy?” – ông cậu từ trên lầu phóng xuống với tốc độ kỉ lục, vừa hỏi vừa thở hồng hộc.

“Vỡ bát…” – Minh Phương nhăn răng cười, mắt chớp chớp.

“Hả?” – ông cậu trợn mắt nhìn cái đống sứ hổ lốn vương vãi trên sàn nhà, nước mắt ứa cả ra vì tiếc của trong khi cô cháu gái quý hóa của ông ý cười lại cười cái điệu cười hờ hờ nhạt thếch.

“Này, mày tính đưa cậu đi vào con đường phá sản phỏng?” – ông cậu lừ mắt nhìn con bé, xắn tay áo lên, thủ thế.

“Cháu nhỡ tay…” – nó gãi gãi đầu, lùi lại.

CỐP.

Minh Phương xoa xoa đầu, nhìn cậu với ánh mắt ấm ức. Ông ý giờ đây đang hăm he cốc cho con bé thêm cái nữa, quát lên:

“MỖI LẦN NHỠ TAY LÀ MÀY LẠI LÀM VỠ CẢ CHỒNG THẾ KIA THÌ SẠT NGHIỆP CẬU À?”

Rồi ông ý quay ngoắt về phía tủ bát, lôi ra cả chồng cao ngất ngưởng. Ông ý đặt một chồng khoảng hơn chục cái lên đâu, 2 tay 2 chồng khoảng 50 cái nữa, nhìn con bé, dài giọng:

“Đây này, mày thấy cậu mày không? Cậu bưng bao nhiêu đây thì sao hả? Có sao không hả? Còn đi nữa đây này (vừa nói ông ý vừa lượn qua lượn lại đúng kiểu các cô thi hoa hậu), nhảy nữa đây này (ông ý nhảy chân sáo khắp phòng, mấy chồng bát mà ông ý bê lắc qua lắc lại mà không đổ mới hay chứ), chạy nữa đây này, (véo… ông ý phóng lên cầu thang rồi phóng xuống, tuyệt nhiên không có bất kì tiếng động nào vang lên cả), có gì xảy ra không hả? Mày thấy chưa?”

“Thấy ạ… Ấy cậu, coi…”

Loảng xoảng… CHOANG…

Đợi đến lúc Minh Phương nhắc xong thì đã muộn, ông cậu đã vì tránh mấy mảnh vỡ mà cô cháu gái làm rơi mới nãy, đã loạng choạng, thế là chồng bát đĩa trên đầu ông ý nghiêng với độ dốc đủ để rớt xuống. Mà rớt xuống thì mọi người biết sao rồi đấy, sứ mà va chạm với sàn gạch thì chỉ có sứ chịu thiệt thòi mà thôi.

Ông cậu sau khi hoảng hốt hét lên, thì đơ ra mà nhìn chồng bát đĩa bay xuống sàn, vỡ tan tành, mặt ông ý thuỗn cả ra, ngẩn ngơ vì đau xót…

“Mày làm cái gì thế hả? Làm vỡ rồi sao không chịu dọn còn để đó hả?” – ông cậu sau khi cẩn thận, nhẹ nhàng, dịu dàng đặt 2 chồng bát đĩa trên tay mình vào tủ để tránh thất thoát thêm tài sản, thì gào lên.

Minh Phương quá bức xức trước nỗi oan Thị Kính này, con bé gắt gỏng:

“Tình hình là con cũng định dọn rồi đấy ạ. Tự dưng ở đâu lại xuất hiện một người không liên quan nói bô lô ba la, rồi còn diễn trò này trò nọ nên con phải đứng im mà chiêm ngưỡng thôi.”

Rồi nó dài giọng biện hộ:

“Mà vỡ bát không phải là do con đâu. Chẳng qua là do rửa xong thì bát phải ướt. Mà bát ướt thì nó trơn lắm. Tay con lại láng mịn thế này, gặp đồ trơn quá thì nó phải tuột, mà nó tuột xuống với độ cao thế này thì nó phải vỡ thôi. Với lại, tại cậu mua toàn đồ dỏm, mới chạm đất thì đã…”

“CON BÉ HẬU ĐẬU!” – ông cậu không đợi nó tiếp tục màn lí sự, quát lên, rồi ngoay ngoảy đi tới tủ lạnh, lấy chai nước tu ừng ực.

Minh Phương ngẩn ra, chỉ trong một ngày mà nó bị nói là hậu đậu đến 2 lần. Nhưng cùng một câu nói, cùng một ý nghĩa, thế mà câu của Tuấn Phong nghe du dương như tiếng nhạc rót vào tai, làm nó phởn suốt cả ngày. Còn câu của ông cậu thì như tiếng trống nện thình thình vậy. Nó hằn học nhìn ông cậu, ước gì mình có thể trút ngay gói bột giặt vào chai nước mà ông ý đang uống.

Bực mình thật!

:::End of Chap 9:::

 

ISWAF (8)

trouble-is-a-friend-of-mine

Chapter 8: Trouble will find her, no matter where she goes~

Ngọc đang ngồi ăn cóc, tán dóc với Tuyết thì bị đập một phát ngay vai. Con bé giật mình, định quay lại trả thù thì thấy ngay bản mặt đang toe toét cười Minh Phương. Nó khịt mũi, nguýt con bạn một cái, rồi tiếp tục màn ăn cóc-tán dóc. Tuyết thấy Minh Phương đứng cô đơn quá, thương tình, bèn ném cho con bé một trái cóc. Minh Phương hí hửng chụp lấy rồi sà vào chỗ chén muối.

“Này!” – Minh Phương xoay xoay trái cóc đã chấm muối trên tay, mắt nó nhìn Ngọc đăm đăm – “Tao xin lỗi.”

Ngọc vẫn nhai, không thèm đếm xỉa gì đến Minh Phương. Cái này người ta gọi là: bơ điếc.

« Hôm trước tao đã nhỡ… nổi cáu với mày. Là lỗi của tao. » – Minh Phương vẫn kiên nhẫn.

Thấy Ngọc vẫn chơi trò lờ lớ lơ với mình, Minh Phương cắn môi, rồi nó hừ mũi:

« Cho mày cơ hội cuối cùng đấy, có tha thứ hay không? Đừng để tao phải dùng tới vũ lực… »

Ngọc quay lại, trợn mắt nhìn Minh Phương, rồi nó dùng 2 tay cấu vào má con bạn, gầm gừ:

« Mày học ở đâu ra cái kiểu xin lỗi không chấp nhận nổi như thế hả? »

Minh Phương gạt 2 tay của Ngọc ra. Má nó giờ đỏ ửng vì cú cấu của con bạn. Nó nói tỉnh bơ:

« Cái này gọi là thích ứng với hoàn cảnh. Vì có lắm đứa “rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.” »

Ngọc hậm hực lấy trái cóc chọi vào trán Minh Phương, làm con bé xoa xoa trán rên rỉ. Cả 3 đứa tự nhiên bật cười… Đơn giản thật nhỉ, bạn bè mà, chỉ cần một lời xin lỗi chân thành là được…

Coi như tạm cho qua màn giận dỗi và xin lỗi vô cùng ngốc xít của hai con bé đã ngót nghét 18 tuổi tròn, Ngọc lại quay lại với bản tính nói móc nói mỉa thường ngày. Nó nhìn Minh Phương đang ăn cóc một cách vô cùng nhiệt huyết thì tặc lưỡi nhận xét, rằng thì mà là, mày vẫn chẳng có một chút nữ tính nào cả.

Trái với điệu bộ giật thót mình dạo trước, lúc này đây, Minh Phương mỉm cười, nó nháy mắt:

« Chẳng cần nữa. Tao vốn thế này rồi. Nếu anh ý thích một Minh Phương-nữ-tính, thì anh ý rõ ràng chẳng phải là Mr.Per của tao… »

Nói xong, nó vênh mặt, rất chi là đắc ý. Như thể việc nó sở hữu cái tính cách chẳng mấy nữ tính là chuyện vô cùng giỏi giang và đáng khoe khoang vậy.

Nhưng hiếm khi sự vênh váo của Minh Phương không vấp phải sự phản đối của đồng bọn. Tuyết đang ăn dở cũng chồm tới ôm lấy nó, ríu rít:

« Eo ôi, Minh Phương của tao đáng iu quá đi mất… »

Minh Phương vội đẩy con bạn ra, nhìn Tuyết với ánh mắt: đừng-có-mà-lợi-dụng.

Tuyết chỉ cười hơ hớ… tít mắt.. tít mũi.. cười không thấy Tổ quốc…

Ngọc cũng nhìn Minh Phương, vỗ vai con bạn (thật đau) tỏ vẻ tán thành.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Phàm ở đời, ma mới thường chịu thiệt thòi, có nghĩa vụ phải phục vụ cho ma cũ…

Việc tất lẽ dĩ ngẫu nhiên ấy, Minh Phương đã xem nhiều lần trên phim. Và mới hôm qua, ông cậu cũng nhắc cho nó biết lúc hai cậu cháu đang ngồi ăn cơm nữa. Ông cậu bảo:

« Phải biết ứng xử, con ạ. Mình có hiền lành, chịu thương chịu khó một chút người ta mới thương… »

Nó lè lưỡi, không đồng ý:

« Xí, con chẳng cần ai thương cả, việc gì phải mình phải phục vụ, còn người ta lại ngồi chơi xơi nước… »

« Gì mà ngồi chơi xơi nước? Chẳng qua chỉ là quan tâm lẫn nhau thôi. “Người với người sống để yêu nhau” mà… Có ai bắt con phải cung phụng họ, đôi khi chỉ cần giúp nhau rót miếng nước, làm này nọ kia là được. »

Nó mím môi, suy nghĩ… Ừ nhỉ, anh Hiếu cũng có lúc lấy cafe giúp nó mà, và nó cứ thản nhiên chấp nhận, có sao đâu….

 

Cổ Loa công ty,

Phòng làm việc của Minh Phương,

Hôm nay, Minh Phương quyết định sẽ “phục vụ” mọi người. Thế là nhân lúc cả phòng đã đông đủ, nó bay xuống canteen công ty, lấy 4 li cafe. Thật ra lúc đầu nó chỉ định lấy 3 li thôi, trừ phần Quốc Phong ra, nhưng một hồi sau nó nghĩ lại: “không nên gây thù chuốc oán làm gì”. Nó cũng chẳng muốn bị mang tiếng là nhỏ mọn, thế là nó lấy cả 4 ly, còn Quốc Phong có nhận ra là nó lấy cả cho anh không thì nó không cần biết.

Tung tăng bê khay café về , nó mường tượng ra khuôn mặt cảm kích của toàn thể mọi người trong phòng, thế là nó khoái trá, cười hinh hích…

Nó khẽ khàng mở cửa, bước vào, lại tự dưng thấy ngượng ngập vì trước giờ chẳng làm mấy việc thế này. Hiếu quay lại nhìn nó, tròn mắt, rồi mỉm cười. Hay thật, vậy mà nó đã đỡ run hơn nhiều rồi. Thế là nó phăm phăm nhắm chỗ Tuấn Phong mà bước tới. Nó thề là mình không hề có ý đồ thiên vị. Chẳng qua Tuấn Phong lớn tuổi nhất phòng, lại là manager, nó nghĩ có mời Tuấn Phong uống cafe trước cũng là lẽ thường tình, không có gì đáng nghi ngờ và thắc mắc cả. Hình như Tuấn Phong cũng chưa biết sự hiện diện của nó. Còn nó cứ hăng hái tiến tới chỗ Mr.Per của mình, lòng phơi phới. Rủi thay cho con bé, số nó đúng là số con rận, con rệp, xui không để đâu cho hết… đang đi thì nó vấp phải dây điện (chẳng biết từ đâu lòi ra), thế là theo lẽ tự nhiên: nó…. té…

Giả như bình thường, nó té… thì cũng chẳng có gì đáng nói cả. Cùng lắm là Hiếu sẽ chạy tới chỗ nó lo lắng, Tuấn Phong sẽ lắc đầu nhìn nó và ném cho nó miếng băng cá nhân, còn Quốc Phong sẽ nhân cơ hội này để móc mỉa nó vài câu… Đó là giả như nó té trong một hoàn cảnh… bình thường.

Nhưng không. Hôm nay chắc chắn không phải là dịp bình thường đó. Điểm bất thường là nó té trong lúc đang bưng một khay bốn li đầy nhóc cafe.

Chuyện gì đến cũng phải đến, theo quán tính, nó sẽ bảo vệ bản thân mình trước tiên, thế nên nó hất khay cafe lên không trung, tay chới với chạm được thành ghế của Tuấn Phong.

Đến khi hoàn hồn lại, nó đứng thẳng người dậy và há hốc mồm nhìn khung cảnh “kinh hoàng” trước mặt: Cái áo sơ mi trắng tinh của Tuấn Phong loang lổ vệt nâu nâu, dính nhẹp vào người; ngay cả bàn phím cũng toàn cafe đọng từng vũng nhỏ; màn hình máy tính cũng bị cafe bắn lên, khay một nơi, mỗi li một ngả.. Tóm lại là một khung cảnh mà Minh Phương mong ước là đừng bao giờ xảy ra, mà nếu có xảy ra thì cũng đừng là bởi tại lỗi của nó…

Tuấn Phong quay lại nhìn Minh Phương. Tim Minh Phương ngừng đập, nó nín thở, cụp mắt xuống, vẻ hối lỗi. Minh Phương cám cảnh về số phận mình. Nó cảm thấy số mình còn đen hơn con chó mực.

Trong lúc thủ phạm trước mắt đang đứng phỗng ra than thân trách phận, Tuấn Phong lặng lẽ quan sát tình hình hiện tại của mình. Mất một lúc lâu, Tuấn Phong mới có thể bình tĩnh lại được. Anh đứng dậy, giọng đều đều, chẳng biết là đang giận hay đang …rất giận:

– Tôi có thể không bắt đền em cái áo này. Nhưng…

Minh Phương ngước lên, thấy tay anh đang chỉ vào một xấp giấy trên bàn, nó đành hướng mắt về phía ấy, ngơ ngác. Xấp giấy lem nhem café, nhòe cả chữ..

– Đây là tài liệu quan trọng… – Tuấn Phong tiếp tục nghiêm giọng.

Nghe chữ “quan trọng”, con bé giật mình, quay sang nhìn anh, miệng bắt đầu hoạt động. Nói một cách văn hoa là nó đang biện hộ, còn nói huỵch toẹt ra thì là nó đang… chối tội, nó liến thoắng:

« Anh ơi, tình hình tình trạng tình thế là em chỉ đang muốn mời anh uống café, thế nên em đã bưng khay nước đến chỗ anh. Nhưng chả hiểu như thế nào, tại làm sao, bằng cách chi mà lại có một sợi dây điện chen ngang giữa đường từ cửa phòng đến chỗ của anh, mà em vì đang bưng café thì không thể nào nhìn xuống dưới đất nên em đã theo lẽ tự nhiên thì không thể thấy sợi dây đó. Chính vì không thấy suy ra em không thể tránh, mà không tránh có nghĩa là em phải vấp trúng, mà vấp trúng thì em phải té. Mà không cần nói chắc anh cũng biết, đang… »

« Phiền em khôi phục xấp tài liệu này lại giùm!!! » – Tuấn Phong nhún vai, nói thản nhiên.

«  Dạ? »– nó ngưng bặt màn “lí sự cùn” của mình lại, miệng tròn vo.

« Mai tôi đợi em ở trước cổng trường, em mang đến đó, được chứ? »

« Sao cơ? » – miệng nó càng tròn vo, mắt nó sững sờ nhìn xấp giấy dày cui – « mai ạ…? »

Tuấn Phong gật đầu.

Minh Phương đành lúng túng gật đầu theo, than thầm trong bụng.

Tuấn Phong lại gật đầu tiếp, xong bước ra khỏi phòng. (Chắc là đi tẩy rửa rồi, để café dính vào người thế ai mà chịu nổi chứ). Nhưng đi được nửa đường, anh quay lại nhìn Minh Phương, nheo mắt :

« Sao em không học trường Luật nhỉ? »

Minh Phương lúng túng đảo mắt đi chỗ khác, mặt ửng lên dưới ánh mắt trêu chọc của anh. Anh phì cười trước thái độ của con bé, và xoay người bước ra ngoài.

Còn lại Minh Phương, con bé vội vàng chạy đi kiếm khăn, thu dọn bãi chiến trường. Hiếu thấy nó lúng túng như gà mắc tóc, nhưng vẫn phải nhìn nó đầy vẻ hối lỗi. Anh đang bận dạy học trò, không thể nào rời máy tính đi phụ giúp nó được. Minh Phương hiểu tâm trạng Hiếu nên rất phóng khoáng xua tay. Chút việc này nó làm nhoáy là xong, nó bảo Hiếu không cần bận tâm.

Rồi nó quay sang Quốc Phong, thấy anh vẫn chăm chú vào máy tính, nó càng cảm động hơn. Gặp tình cảnh thê thảm thế này mà anh không hề xỏ xiên nó câu nào, thì đó với anh đã là một sự cảm thông ghê gớm rồi. Nó lại toét miệng ra cười.

« Hậu đậu! »

Chưa kịp cười cho thỏa chí, Quốc Phong đã cất giọng lạnh lẽo làm tuột mất cảm hứng của nó. Nó gườm gườm nhìn anh. Thấy tiếc là sao mới nãy mình không bưng café sang mời anh trước mà lại đi mời Tuấn Phong chứ, để Tuấn Phong phải gánh chịu hậu quả sự vụng về của nó. Nó xịu mặt xuống, cắm cúi lau lau, chùi chùi…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

7 p.m, nhà Minh Phương (mà chính xác là nhà cậu Minh Phương),

 

Triệu tập được đám bạn quỷ quái 4 đứa lên mạng. Nó lập ngay Conference, khổ sở kể từ đầu đến đuôi cho cả lũ nghe. Nó vừa dứt lời, Ngọc đã nói ngay:

« Tao là tao chịu mày luôn đấy… »

Thục nối lời, giọng băn khoăn:

« Tao hỏi thật nhá, có bao giờ mày cúng kính không hở? »

Đông Phương chen vào, mỉa mai:

« Xui thế này là do trời phạt rồi. Cúng kính cũng bằng thừa. Con này chắc kiếp trước ở ác lắm. »

Minh Phương ước gì Đông Phương có mặt ở đây để nó đá cho 1 đá, đấm cho 1 đấm, đạp cho 1 đạp, tát cho 1 tát… Tóm lại là nó ước gì Đông Phương có mặt ở đây để nó thỏa sức hành hạ.

Đông Phương không biết Minh Phương đang nguyền rủa mình, con bé vẫn vô tư cười đùa, trêu Thục, chọc Tuyết, ghẹo Ngọc…

« Thôi thôi, bọn mày bắt tay vào type giúp tao đi. Nhiều lắm đấy. » – Minh Phương chán nản hét vào micro.

Lũ bạn đồng thanh hưởng ứng lời kêu gọi.

“Rút chat voice ra cho đỡ mất tập trung.” – Minh Phương lại lệnh.

Cả bọn lục tục làm theo.

Thế là 5 đứa bắt tay vào type khí thế. Minh Phương đã scan hết xấp giấy (dày cui) mà Tuấn Phong gọi là “tài liệu quan trọng” vào máy, đặng dễ bề nhờ vả. 50 ngón tay bắt đầu hoạt động hết công suất. Thật ra là đáng lẽ chỉ có 40 ngón tay thôi, 10 ngón tay ngắn ngủn của Đông Phương sẽ không tham gia vào phi vụ này đâu, vì không có điều kiện nên con bé được đặc cách, thế nhưng con này thấy cả lũ xúm vào giúp Minh Phương đông vui quá cơ. Mà nó lại ham vui, nên nó lại nhăn nhở đòi tham gia. Đúng là sướng không muốn lại muốn khổ.

Minh Phương chăm chỉ type. Khiếp, type nhanh đến nỗi chả nhìn thấy tay đâu (chuyện, kinh nghiệm bao nhiêu năm chat chit mà).

Những tưởng rằng, rút tai nghe, micro ra rồi, bọn kia sẽ chuyên tâm vào type. Thế nhưng, Minh Phương đã lầm.

Đầu đuôi cũng là con bạn trời đánh Đông Phương. Con này đúng là chuyên phá hoại. Nó type được 5 trang, thế là nó hớn hở nhảy vào Conference khoe nhặng xị cả lên:

Tao 5 trang rồi bọn mày ạ.

– Tao 5 trang 4 dòng rồi đây này – Thục cũng dừng công đoạn giúp đỡ Minh Phương lại để vào lăng-xê bản thân.

– Tao 5 trang 5 dòng 12 chữ rồi đây này – Ngọc thấy lũ kia dám múa rìu qua mắt thợ, thế là nó cũng nhảy vào chat.

– Tao type xong cả rồi – Tuyết thản nhiên gõ, rồi nhấn enter.

10 con mắt tròn xoe (xin lặp lại, Minh Phương chiếm 4 con) nhìn vào dòng chữ vừa xuất hiện trên khung chat, mồm há cả ra… Ngạc nhiên không để đâu cho hết..

– Thật không? – Minh Phương mừng rỡ, nếu mà nó có đuôi, đảm bảo đuôi nó sẽ ngoảy lia lịa. “Mừng vẫy đuôi” mà.

– Đùa đấy! – Tuyết lại thản nhiên gõ gõ, nhấn enter.

Minh Phương đọc tiếp dòng chữ vừa xuất hiện, suýt lăn ra sàn xỉu. “Cái lũ quái vật này” – con bé nguyền rủa, nghiến răng, chẳng may lại cắn phải lưỡi.. Đau chảy nước mắt. “Hôm nay là ngày gì mà không có 1 phút tươi sáng vầy nè trời??????” – nó ai oán rú lên.

Những tưởng ngoài Đông Phương ra, chẳng đứa nào gây chuyện làm gián đoạn công việc nữa, nhưng Minh Phương lại đã lầm…

Một tiếng 30 phút sau (tức 8:30 p.m), Minh Phương tập hợp mấy đứa lại Conference, định bụng hỏi han tiến trình làm việc, sau đó đề nghị khen thưởng ( bằng một tràng pháo tay) và xử phạt (bằng một màn rủa xả tổng xỉ vả). Nó nhoay nhoáy gõ:

Điểm danh nào : Đông Phương!

Chưa đầy giây sau, Đông Phương đã đáp lời:

– Có tao!

– Ngọc! – Minh Phương tiếp tục.

– Có tao! – Ngọc nhanh nhảu.

– Tuyết!

– Có tao! – Tuyết cũng trả lời ngay.

– Thục!

– …

– Thục!

– ….

– PEAAAAAAAAAAAAAAAAAA!

-…

BUZZ!

-…

BUZZ!

– …

Lách cách…loạch xoạch…tanh tách… 4 đứa còn lại loạn cả lên trước sự mất tích của Thục. Bọn nó gõ lia lịa…

Tuyết: Oh! Thục đâu rồi?

Ngọc: Hay đi tìm đồ ăn rồi? Mới nãy tao cũng thế.

Minh Phương: Sao mày không chuyên tâm làm việc mà lo ăn uống hở con kia?

Đông Phương: Hay Thục bị bắt cóc nhỉ????

Minh Phương: KHÙNG!

Tuyết: ĐIÊN!

Ngọc: TÂM THẦN!

Minh Phương: Để tao gọi cho nó!

Nói là làm, Minh Phương lấy điện thoại ra bấm số.

Lần đầu tiên, không ai trả lời. Con bé nhăn nhó đạp chân vào bàn, rồi xuýt xoa vì đau.

Lần thứ 2, cũng không ai trả lời. Nó không kiềm nổi, đập tay xuống bàn, hậu quả là tay sưng vù, đỏ choét.

Lần thứ 3, cũng không ai trả lời. Nó bắt đầu sốt ruột lẫn lo lắng.

Lần thứ 4, may quá, đến hồi chuông thứ 5, có người bắt máy.

– A lô! – giọng Thục ngái ngủ vang lên.

– Mày đang làm gì đấy? – Minh Phương hừ mũi hỏi con bạn.

– Ngủ!

Thế là quá đủ cho sức chịu đựng của Minh Phương. Câu trả lời của Thục như giọt nước làm tràn li. Nó hít sâu rồi gầm lên:

– TAO BẢO MÀY LÀM GÌ MÀ MÀY DÁM NGỦ HẢ? VÀO NGAY CONFERENCE CHO TAO! TRỄ MỘT GIÂY THÔI LÀ ĐỪNG HÒNG NGƯỜI KHÁC NHẬN RA MÀY, NGHE CHƯA?

Xong, nó cúp máy, kể lại toàn bộ sự việc cho 3 đứa còn lại…

3 đứa còn lại trợn mắt, hí hửng, nhân cơ hội này, đồng thanh đồng thủ vào xử Thục.

Hậu quả không cần phải kể chi tiết, chỉ biết là Thục tỉnh ngủ hẳn…

 

Rốt cuộc, sau 5 tiếng rưỡi hoạt động cật lực (vừa type, vừa giỡn, vừa cãi nhau, vừa … ba chấm…), xấp “tài liệu quan trọng” (dày cui) đã được hoàn thành, thơm phức mùi giấy mới…

Nếu ngày hôm nay, có giây phút nào mà Minh Phương cảm thấy “tươi sáng” thì nó khẳng định chính là lúc này đây, khi nó đang ôm xấp giấy (dày cui => không hề nhẹ) trên tay, hôn chùn chụt, cười tít cả mắt. Nó rối rít cảm ơn lũ bạn lia lịa, tiếc nuối là mấy đứa đó không có mặt ở đây để nó ôm hôn vài cái để bày tỏ tình thương mến thương. Nó đành gửi tình cảm của mình qua Y!giờ bằng vạn vạn hình kiss trìu trìu mến mến….

Thế là giải quyết xong công việc, cả lũ yên tâm lên giường ngủ…

Còn Thục, nó lăn ra sàn ngủ luôn, mấy lần suýt đạp văng cả laptop. (Con này hay, bạ đâu ngủ đấy được)

::End of Chap 8::

ISWAF (7)

be-who-you-are-and-say-what-you-feel-because-those-who-mind-dont-matter-and-those-who-matter-dont-mind-2

Chapter 7: Bốn bước để thành một cô gái nữ tính!!!

 

“4 bước để trở nên nữ tính:

– Bước 1: Đi khẽ: đi đứng nhẹ nhàng, từ tốn. Đừng bao giờ nhảy tung nhảy tăng như kangooro. Cấm tiệt hành động vắt giò lên cổ mà chạy.

– Bước 2 : Cười duyên : Nên tập trước gương để chọn được nụ cười thích hợp nhất. Đặc biệt khuyên chỉ nên mỉm cười, hơi nhếch môi lên. Đồng thời mắt phải chớp chớp phụ họa để đạt được hiệu ứng tốt nhất. Không được cười ra tiếng. Khi cười phải che miệng. Tuyệt đối không có kiểu cười khoe hết răng-lợi-lưỡi. Luôn luôn giữ nụ cười trên môi.

– Bước 3 : Ăn uống: Phải ăn như mèo. Khi nhai phải ngậm miệng. (tương đương với không được vừa nhai vừa chép miệng). Đang nhai tuyệt đối không được nói. Đang nói tuyệt đối không được bỏ thức ăn vào miệng để nhai. Đừng bao giờ ăn bốc. Ăn xong phải chừa lại 1 tí trên đĩa.

– Bước 4 : Nói năng: Nhẹ nhàng, từ tốn. Cấm hét, cấm la, cấm gào… tóm lại là cấm tiệt những kiểu nói mà mọi người ở xa hơn bán kính 1 mét cũng nghe được. Không xưng “tao-mày”, đó là cách xưng của lũ con trai và những người không… nữ tính. Không được cãi chày cãi cối với ai hết.”

Minh Phương đọc đi đọc lại mảnh giấy trên tay. Mảnh giấy này lúc sáng Ngọc đã hầm hầm đến trước mặt nó và đập cái rầm xuống bàn. Xong, con bạn nguây nguẩy bỏ đi. Bỏ lại Minh Phương đang ngác ngơ như gà mái mơ. Minh Phương chợt mỉm cười. Nó hiểu là Ngọc còn giận nó vụ nó nổi nóng hôm trước (chuyện, con này có khiếu giận… dai). Nhưng trong thâm tâm, nó biết Ngọc vẫn quan tâm đến nó lắm lắm.

Minh Phương lại chăm chú liếc mắt vào tờ giấy. “Được thôi, cũng không có gì phức tạp” – con bé nhủ thầm.

Và nó cười, nghĩ đến ngày mai tươi sáng…

Tương lai tươi sáng…
Đó là Minh Phương nghĩ thế thôi…

Con này được cái rất ngây thơ cơ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cổ Loa công ty (tên này là do Minh Phương đặt dựa vào cấu trúc của công ty),

Phòng làm việc của Minh Phương,

Hiếu quay sang nhìn Minh Phương đang mỉm cười thân thiết với cái màn hình máy tính, cảm thấy vô cùng lạ lùng. Đang yên đang lành, không có việc gì, vì sao con bé lại nhìn máy tính cười đắm đuối thế kia? Hiếu lại chợt nghĩ đến dạo gần đây phòng làm việc cứ thấy thiếu thiếu gì đó. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, anh mới nhận ra là thiếu những màn tranh chấp giữa Minh Phương và Quốc Phong. Phòng làm việc đâm ra yên tĩnh hẳn, tự dưng Hiếu lại thấy hơi chán chán. Anh nhớ lúc Minh Phương mới xuất hiện với nụ cười rạng rỡ và giọng nói tíu tít. Không kiềm được, anh quay sang hỏi Minh Phương dạo này sao lại lạ đến thế?

“Sao là sao ạ?” – Minh Phương ngước mắt lên nhìn anh bạn đồng nghiệp, mỉm cười, hỏi lại.

Hiếu gãi gãi đầu. Anh và Minh Phương chưa thân đến mức để có thể lý giải rõ về những thay đổi mơ hồ ấy, chỉ đành lúng búng “Anh thấy em kì kì sao á…”

“Kì kì ạ?” – Minh Phương mỉm cười, ngạc nhiên.

“Ừ, em cứ cười hoài à. Nói chuyện thì nhỏ xíu. Không cãi nhau với Quốc Phong nữa chứ…”

Minh Phương mỉm cười, phẩy tay:

“Anh thấy em dịu dàng, nữ tính hơn phải không?”

“Giả tạo…” – Quốc Phong cất tiếng, không thèm liếc Minh Phương lấy một cái.

Minh Phương nóng mặt. Nó hít thật sâu, mím môi, “Cố nhịn, cố nhịn, không cãi chày cãi cối với người khác”. Mặt nó cau có cả lên.

“Mặt em trông kì quá kìa Minh Phương!” – Hiếu nhắc nhở, mắt tròn xoe như viên bi ve.

Nghe Hiếu nhắc, cơ mặt Minh Phương lập tức dãn ra. Nó mỉm cười, dịu dàng:

“Anh Quốc Phong vui tính quá!!!!”

Quốc Phong nhún vai. Tay vẫn gõ máy tính lách cách… lách cách…

Minh Phương lại mỉm cười, nhìn Hiếu.

Hiếu bối rối một lúc, rồi ngập ngừng:

“Anh không quen em thế này…”

Minh Phương ngơ ngẩn trước câu nói của Hiếu, nó không để ý là mình đang trân trối ngó anh.

Anh lại nối lời:

“Anh thích một Minh Phương vui vẻ, đầy sức sống như lúc trước hơn…”

Nói xong, Hiếu khẽ búng mũi nó, cười, rồi quay người trở lại chỗ máy tính của mình.

Minh Phương bất động trong 1 lúc lâu, đến khi Tuấn Phong bước vào phòng, và cốc nhẹ lên đầu nó, nó mới quay về thực tại…

“Anh thích một Minh Phương vui vẻ, đầy sức sống như lúc trước hơn…”

Tự dưng nó thấy hụt hẫng…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đông Phương là người thứ hai không nuốt nổi màn yểu điệu thục nữ của Minh Phương. Nhìn con bạn cười mím chi, thỏ tha thỏ thẻ mà nó cảm thấy nhịn không nổi. Nó nghĩ, nhịn không nổi thì không cần nhịn nữa. Vậy là nó hét toáng lên, vô cùng khí phách:

“Mày thôi ngay cái trò đó đi!”

Minh Phương lúc này đang cắm cúi lục tủ lạnh xem thử có gì đãi được con bạn lâu ngày ghé nhà không thì giật mình, nó mỉm cười, ngơ ngác nhìn Đông Phương:

« Ý mà… à… bạn là gì? »

Đông Phương gắt gỏng:

« Mày có cần tao ném xuống sông Sài Gòn cho tỉnh táo hơn không hả? » Đông Phương rất bạo lực.

« Là sao? » – Minh Phương vẫn không hiểu, và vẫn mỉm cười.

« Cái gì mà “mình-bạn”? Cái gì mà luôn giữ nụ cười trên môi? Cái gì mà nữ tính? Tao chỉ thấy mày đang diễn kịch thôi. Mà lại diễn dở tệ. »

Nhưng Minh Phương ngoan cố vô cùng. Nó ném cho Đông Phương một quả chuối, mỉm cười, vẫn thản nhiên:

« Ăn chuối này. »

« Mày coi trọng anh ta hơn tao cơ à? Tại sao phải đòi tập tành nữ tính chứ? Cái gì cũng có giới hạn thôi. » – Đông Phương quắc mắt. Trông con bé giờ cứ như gà chọi.

« Đông Phương… » – Minh Phương hếch mũi lên, tí toét – « … bạn iu mình lúc trước lắm à? Mình biết mờ… »

« Cái gì mà lúc trước lúc sau chứ? Minh Phương-hiện-tại đâu phải là mày????? »

Minh Phương ném tiếp cho Đông Phương một nải chuối, nheo mắt:

« Ăn thêm này… »

Chịu hết xiết, Đông Phương GÀO lên, GÀO theo đúng nghĩa chữ GÀO trong từ điển:

« Mày có nghe tao nói không đấy? »

Minh Phương nhún vai, ném về phía Đông Phương mấy quả táo:

« Đang nghe đây. Cho thêm mấy quả táo nữa này… »

Thấy cái mặt tỉnh bơ và nham nhở của Minh Phương mà Đông Phương chỉ muốn đập ngay cho nó vài cái. Con này nó không coi lời nói của mình ra miligram nào cả. Bực chết được! Bực! Bực! BỰC!

« Thôi, tao về, chừng nào mày còn dở dở ương ương như thế thì đừng gọi tao làm gì … »

Đông Phương hằn học đứng dậy, lườm Minh Phương phát cuối cùng, xong xách cặp chạy thẳng ra cửa. Được vài bước, Đông Phương quay lại ôm theo một quả táo, tiếp tục chạy đi. Lần này là đi thật.

Minh Phương tròn mắt nhìn theo bóng dáng con bạn,thẫn thờ. Hiếm khi nào thấy Đông Phương nổi giận một-cách-nghiêm-túc thế này.

Nó đành lôi hết đồ ăn cho cả tuần ra bày lên bàn. Mỗi khi tâm trạng ỉu xìu vậy, chỉ có ăn và ngủ mới giúp nó phởn lên được. Thế là nó hùng hục ăn, vừa ăn vừa ngẫm nghĩ, càng ngẫm nghĩ càng thấy mình ngốc. Nó chợt bật cười… Đúng là nó ngốc thật.

Ăn xong, nó cẩn thận dán tờ giấy ghi chú cho ông cậu lên tủ lạnh. Rồi nó nhìn đống rác mình bày bừa trên bàn, thấy thật tội nghiệp cho ông cậu quý hóa.

Tờ ghi chú mà nó dán lên tủ lạnh có nội dung thế này: “Con mệt, cậu dọn bàn giúp con. Đi chợ luôn nha, nhà hết đồ ăn rồi. Không đi mai nhịn đói nhá!”

Rồi con bé chạy rầm rập lên cầu thang, đẩy cửa phòng tắm, bước vào, tới bồn rửa mặt, nhìn vào gương, và há hốc mồm…

Trên gương, dán chình ình một mảnh giấy to oành, cùng với dòng chữ viết vội vã. Nét chữ của Đông Phương.

“Be who youre and say what you feel ‘cause who minds don’t matter and who matters don’t mind.”

Minh Phương tròn mắt, và bật cười, ngoác mồm ra cười, cười khoe hết cả răng, lợi, lưỡi…

Xong, nó chạy vào phòng, chộp ngay lấy điện thoại, nhoay nhoáy bấm. Gửi tin nhắn đi.

“Đồ con ruồi, ai cho phép mày tự tiện vào phòng tắm của tao hả?”

Minh Phương phớn phở mường tượng ra khuôn mặt của Đông Phương lúc nhận được tin nhắn. Phớn phở được một lát, nó lăn ra ngủ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~

Quán kem, đâu đó trong thành phố HCM,

Đông Phương hì hụi cắm đầu vào ly kem thứ 8. Tai nó đeo headphone, đầu nó gật gù theo điệu nhạc, tay nó xúc kem bỏ mồm lia lịa.

Đang nghe nhạc ngon trớn, tự dưng nhạc tắt phụp, con bé tò mò nhìn điện thoại và phát hiện nó đã hết sạch pin. Bực mình, nó càu nhàu:

“Hôm nay là ngày gì mà toàn vận xui thế này?”

Tay nó tiếp tục xúc kem, miệng nó tiếp tục lầm bầm:

“Đầu tiên là bị con Minh Phương chọc cho tức chết, sau đó là điện thoại hết pin, riết rồi lát nữa chính mấy li kem này làm mình phát điên cho mà coi…”

Miệng Đông Phương, đôi khi nói vu vơ thế, mà lại đúng ra phết…

Ăn xong li thứ 8, Đông Phương hồn nhiên gọi thêm 2 li nữa cho chẵn chục…

Giải quyết gọn ghẽ 2 li kem, nó gọi tiếp thêm li sữa chua, ngồi hút chùn chụt… Mỗi khi tâm trạng nó hớn lên vì đồ ăn, thì chắc chắn đầu óc nó lại nghĩ đến mấy điều (mà người khác nghĩ là) vớ vẩn.

Có lần nó đã ngồi cả buổi, vừa ăn vừa thắc mắc con gà có trước hay quả trứng có trước.

Cũng có lần nó thắc mắc tại sao trong bài hát “Vườn cây của ba” lại có câu “Trái sầu riêng rớt xuống thì đầu u”. Vì nó đoan chắc, khi đã bị trái sầu riêng rớt trúng, thì không đơn giản chỉ là đầu u..

Có hôm rững lên, nó còn ngồi vừa ăn vừa suy nghĩ tại sao Việt Nam cứ mãi tụt hậu so với thế giới…

Còn hôm nay, nó lại vừa hút sữa chua vừa suy nghĩ chuyện khác..

“Rõ ràng là hoa đồng nghĩa với bông. Vậy tại sao người ta đi mua hoa thường bảo “Bán cho tôi 1 bông hồng” chứ chẳng ai bảo “Bán cho tôi 1 hoa hồng” hết nhỉ?”

Con bé tiếp tục vừa nghĩ vừa hút, vừa hút vừa nghĩ, miên man thế cho đến khi giật nảy mình bởi tiếng “Cót-két-cót-két”. Nó quay ra hướng phát ra tiếng kêu, và thở phào khi phát hiện đó chỉ là cái đồng hồ của tiệm kem.

Chưa nhẹ nhõm được bao lâu, nó lại hốt hoảng quay lại chiếc đồng hồ, điếng hồn khi thấy đã trễ lắm rồi.

“Chết chưa, tại con Minh Phương mà mình trễ nãi thế này. Lát nữa còn đi học chứ” – Đông Phương nguyền rủa (bọn này hình như giỏi nhất là màn “gắp lửa bỏ tay người” thì phải).

Con bé lập tức lục lọi cặp, lục lục, lọi lọi, lục lục, lọi lọi, lục lục, lọi lọi…

Và rồi nó trút hết một đống hổ lốn trong cặp ra, tìm tìm, kiếm kiếm, tìm tìm, kiếm kiếm, tìm tìm, kiếm kiếm….

Rồi nó sờ túi áo, túi quần, mặt càng lúc càng méo xệch…

Rồi nó lại lục lọi, tìm kiếm,.. vô vọng…

Một lúc sau, nó thẫn thờ ngồi xuống, cắn môi lo lắng.

“Cái khó ló cái khôn”, “bần cùng sinh đạo tặc”… Con bé bèn đảo mắt khắp quán, rút ra một số nhận định sơ lược:

Quán có tổng cộng 11 người khách. (bao gồm cả nó)

Số lượng người đi một mình: 4 (bao gồm cả nó)

Số lượng người đi một mình, cỡ trạc tuổi nó: 3 (không bao gồm nó)

Số lượng người đi một mình, trạc tuổi nó, sắp tính tiền đi về (không bao gồm nó): 1 (căn cứ vào li coffe đã hết veo, cuốn sách trên tay cũng đã lật sang những trang cuối cùng).

Ngẫm nghĩ chừng mươi giây, Đông Phương cúi xuống bàn lấy cái khay, đặt tất cả những tàn dư mà nó đã ăn xong lên khay, đeo cặp, lon ton chạy sang chỗ anh chàng đeo kính đang chăm chú vào quyển sách. Tay anh gõ nhịp lên bàn một cách vô thức.

Đông Phương dừng trước mặt anh, một giây suy nghĩ, giây sau, nó hít thật sâu, tiến bước đầy vẻ quyết tâm. Rồi nó khẽ khàng đặt khay xuống bàn. Nhưng bản tính con bé vốn hậu đậu, thế là nó rung tay, mấy cái li trên khay của nó lắc lư, chạm vào nhau kêu loẻng xoẻng…

Tiếng động làm chàng trai rời mắt khỏi cuốn sách. Anh ngước lên, ghi nhận hình ảnh một con bé tròn tròn, lùn lùn đang nhăn nhở cười. Sau vài giây xử lý dữ liệu trong não bộ, xác nhận người trước mắt hoàn toàn xa lạ, anh cau mày, đẩy gọng kính lên.

“Cho em ngồi cùng với anh một lát nha.” – Đông Phương dịu dàng đề nghị.

Chiêu trò tán tỉnh? Chàng trai cầm điện thoại lên, liếc vào hình ảnh mình đang phản chiếu trên màn hình, tự cảm thấy hôm nay mình ăn vận rất bình thường, rất dễ bị hòa lẫn vào đám đông, sao tự nhiên lại có người tiến tới làm quen?

“Không.” – chàng trai trả lời phũ phàng, đồng thời phẩy tay – “Đi chỗ khác chơi.”

Đông Phương ngước đôi mắt lóng lánh lên nhìn anh. Đôi mắt “cún con” đầy vẻ van xin, nó nằn nì:

“Chỉ một lát thôi mà anh…”

“Không” – anh lạnh lùng phán, và đã bắt đầu quay lại cuốn sách.

Thấy chàng trai lơ nó, Đông Phương khép nép ngồi xuống, bưng li sữa chua lên để giải quyết nốt những gì còn sót lại. Tiếng hút rồn rột của con bé lại làm chàng trai ngước lên. Anh nhíu mày, tỏ vẻ không vừa ý:

“Cô bé có hiểu tiếng Việt không đấy? Tôi bảo không mà.”

“Anh có phải là người Việt không đấy? Người Việt người ta đoàn kết lắm mà…” – Đông Phương chày cối, miệng vẫn hút sữa chua.

Chàng trai hừ mũi.

Đông Phương thấy anh khó chịu, con bé vội nhoẻn cười. Nó định dùng chiêu mỹ nhân kế, tiếc rằng nhan sắc không đủ, không đánh động được chàng trai đối diện. Vậy là nó đổi sang “đáng thương kế”, dịu giọng thỏ thẻ:

“Em chỉ ngồi một lát thôi mà. Em không làm phiền anh đâu.”

“Không” – anh lặp lại một cách đanh thép, đúng cái kiểu ta-đây-không-thể-nào-lay-chuyển-được.

Đông Phương vẫn nhì nhằng:

“Anh cứ coi như em là không khí là được rồi. Từ bây giờ em không gây ra bất kì tiếng động nào nữa đâu.”

Xong, để chứng tỏ bản thân, nó ngồi rúm lại còn chút xíu. Rất ngoan ngoãn. Rất yên tĩnh.

Phiền thật, chàng trai nhíu mày. Con gái bây giờ mặt dày vậy sao? Tán tỉnh kiểu gì mà gây ức chế thế này?

“Tôi không thích ngồi cùng với lũ con gái phiền phức.”

Thấy anh chàng sỉ nhục phái nữ, Đông Phương căm lắm, nhưng để kế hoạch thành công, nó đành nhịn nhục, thậm chí còn phớ lớ cười:

“Anh cứ coi như em là con trai đi ạ. Trông thế này chứ em cũng… chẳng nữ tính lắm đâu.”

“Chẳng biết con nhỏ này thuộc thể loại gì nữa?” – chàng trai cau có nghĩ thầm, mặt lạnh như băng.

Đông Phương tiếp tục cười phớ lớ:

“Ngồi một lát là anh sẽ biết em chẳng phiền phức tí nào đâu…”

Anh nhăn mặt: “Đúng là con gái”, rồi lẳng lặng nhét cuốn sách vào ba lô, gọi với vào trong quán:

“Chị ơi! Tính tiền!”

Tính tiền?? Đông Phương nghe phán 2 từ định mệnh vội bật dậy ngay. Chàng trai không thèm để ý đến Đông Phương, tưởng nó chán đùa giỡn rồi. Chị nhân viên từ trong quán nhảy chân sáo ra, dừng ngay bàn của nó và anh. Anh mở ví, hỏi bao nhiêu tiền.

Chị nhân viên chưa kịp trả lời, thì Đông Phương đã chen vào. Nó chớp chớp mắt nhìn anh, giọng nũng nịu:

“Anh ơi, em ra ngoài xe đợi anh nha.”

Chàng trai tròn mắt nhìn nó. Trước khi phóng vụt đi Đông Phương còn quay lại mi gió với anh đầy tình cảm. Chị nhân viên đứng bên cạnh thấy cảnh đó rúc rích cười… Anh quắc mắt nhìn chị. Chị ý vội hắng giọng, nở một nụ cười “thương mại”, sau đó chị chìa ra tờ hóa đơn.

Chàng trai rất tự nhiên cầm hóa đơn, sau đó…

Sau đó… anh trợn tròn mắt nhìn dãy số không trong tờ giấy bé xíu ấy. Không tin vào mắt mình, chàng trai gỡ kính ra, lau lau, lại đeo vào, lại nhìn lại.

10 ly kem ? 1 sữa chua ? 1 coffe ?

Đảo mắt xuống bàn, anh thấy hàng đống li ngổn ngang trên đó.Gương mặt anh giờ diễn tả một cảm xúc, mà ta chỉ có thể xếp loại nó vào dạng “không thể xác định, khó định nghĩa và đừng dại mà dây vào lúc này.”

Trong đầu anh lúc này có hai suy nghĩ.

Một là, hóa ra con bé ấy không phải đến để tán tỉnh ?

Hai là, damn !

Chàng trai đứng ngây ra một lúc, sau đó cũng rút tiền ra trả. Xong, anh khoác ba lô lên vai, đi ra ngoài, đầu chỉ có 1 ý nghĩ là phải tìm ngay ai đó để trút giận.

Đến chỗ con xe yêu dấu (một con xe đầy phong cách và cực kì đáng tự hào) của mình, anh ngạc nhiên khi thấy một mẩu giấy được dán lên. Nét chữ con gái nguệch ngoạc, chắc là viết trong lúc vội vã…

“Cảm ơn anh. Nếu có duyên xin hẹn ngày tái ngộ. Lúc đó em sẽ trả anh cả vốn lẫn lời.

P/S: Nếu ai đọc những dòng này mà không hiểu gì cả thì xin lỗi vì đã dán nhầm xe. Đừng bận tâm !”

Chàng trai tò mò nhìn quanh. Thấy xe nào cũng chung số phận như xe mình. Có 1 mảnh giấy dán lên, nét chữ nguệch ngoạc, nội dung y chang. Anh bèn đi một vòng để gỡ những mảnh giấy ra, miệng lẩm bẩm: “May mà hôm nay xe ít, chứ nhiều thì cô bé định dán đến bao giờ?”

Gỡ xong hết, anh vo tròn đống giấy lại, ném vào thùng rác. Quay trở lại xe mình, anh thở dài: “Quốc Phong! Công nhận mày cũng dư hơi thật.”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cùng lúc đó, Đông Phương đang ở trên bus, tự rủa xả tổng xỉ vả: “Xui đến mức này mới sợ chứ… Nhè hôm đi ăn một mình mà quên mang ví. Là sao?”

Rồi nó quẹt mũi, mếu mặt khi nhớ đến chàng trai “đỡ đạn” cho nó mới nãy, thấy tội lỗi không kể xiết. Thế là nó chắp tay lầm rầm: “Xin lỗi, xin lỗi…. Chẳng qua là do hoàn cảnh đưa đẩy, bần cùng bất đắc dĩ nên em mới phải làm thế. Để chứng minh sự thành tâm, em sẽ xin lỗi anh đúng 999 lần. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi,….”

Con bé 5 tuổi ngồi trước chỉ tay vào Đông Phương, ê a:

« Mẹ, chị… bị… »

Bà mẹ vội kéo con bé ngồi xuống, thì thầm:

« Suỵt, nó có vấn đề đấy con ạ. »

Đông Phương vẫn nhắm mắt, lầm rầm lặp đi lặp lại: “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…”

Chẳng biết con bé đã “xin lỗi” đến lần thứ mấy, nhưng lúc sau quay lại đã thấy nó tựa đầu vào cửa sổ ngủ ngon lành, miệng vẫn nhép nhép.

Đến chịu, người đâu mà vô tư thế không biết.…

:::End of chapter 7:::

ISWAF (6)

tumblr_o6rwygwjvo1ste0wwo1_500

Có người nhắc nên mới nhớ để post. Tội lỗi quá huhu. Không khá nổi là vì vậy mà :((

Chapter 6: Tóc xõa, váy hồng và giày cao gót!!!

1- Tóc xõa.

Chuẩn không cần chỉnh. Mái tóc xoăn nhẹ của Minh Phương thường ngày chỉ túm đại một nùi sau đầu, giờ được thả tự nhiên xuống bờ vai, bồng bềnh, phơi phới.  Chỉ thế thôi mà đem lại hiệu ứng khác hẳn.

2- Váy xòe, màu hồng, dài ngang đầu gối.

Cái này Minh Phương mới lén lén lút lút đi mua hôm trước. Cơ bản là vì quá xấu hổ nên nó đâu có dám nói với ai, mặc dù chuyện mua sắm này nó hoàn toàn không có kinh nghiệm và con bé đã phải khổ sở lục tung các shop quần áo ở SG lên mới chấm được một cái vừa ý, mà theo lời chủ shop là “Rất hợp với dáng em” còn theo ý của nó là “Mặc vào cũng không tệ lắm”

3- Giày cao gót.

Chả đủ tiền để mua nữa, Minh Phương đành giả vờ lên chơi nhà bà chị họ để mượn về. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của toàn thể gia đình bà chị, nó đành lấp liếm bằng một lí do rất chính đáng: “Lớp em diễn thời trang”.

Minh Phương ngượng nghịu xoay qua xoay lại trước gương. Càng nhìn nó càng thấy mình không được tự nhiên, dù giờ nó có thể chắc chắn rằng mình đã “100% nữ tính” (theo tiêu chuẩn của Đông Phương). Nó bối rối đi qua đi lại, nghiêng nghiêng ngửa ngửa trên đôi giày cao hẳn 5 phân. Rồi nó lại chăm chú vào gương, săm săm soi soi.

“Kệ, cứ thử xem sao” – Minh Phương hít thật sâu – “Đằng nào cũng mặc rồi. Đi thôi”.

Sau màn đấu tranh gian khổ với tư tưởng, cuối cùng Minh Phương vớ lấy ba lô, đeo lên vai, hùng hục tiến ra cửa phòng, đầy vẻ quyết tâm.

Oạch…

Bước được đúng 3 bước, Minh Phương đã tiếp đất bằng đầu gối và tay. Nó rúm cả mặt lại, nén đau, đứng lên với vẻ khổ sở. Đi vốn là bản năng của con người, vì thế có thể coi việc đi đứng vốn rất dễ dàng. Thế nhưng đi khi mang giày cao gót lại là một chuyện hoàn toàn khác. Minh Phương xoa xoa đầu gối, rút ra được kinh nghiệm: “Không được đi đứng hùng hục khi mang giày cao gót”. Ngộ ra chân lí ấy, nó bắt đầu rón rén bước đi, cứ như ăn trộm.

=======

Trong lúc Minh Phương đấu tranh nội tâm, vật lộn với phong cách thời trang mới mẻ, thì ở công ty, có người cứ chốc chốc lại nhìn đồng hồ, ngóng ra cửa, trông Minh Phương như con trông mẹ đi chợ về. Người ấy lặng thầm quan sát gương mặt lạnh te của sếp nhà mình, lo lắng thay cho cô bé nhân viên mới, xoắn xuýt đến mức Quốc Phong ngồi cạnh cũng phát bực, khó chịu lườm cậu chàng tận mấy phát liền.

Còn phía bên kia, Tuấn Phong cũng nhìn đồng hồ, lắc đầu. Nhìn mặt là biết ngay anh hoàn toàn không hài lòng. Rồi anh đứng dậy, tay cầm 1 tờ giấy, định bụng sẽ đi photo. Thế là anh bước ra cửa.

Xạch… Cửa mở…

Và anh giật cả mình trước một vật thể lạ nặng cỡ 48kg đổ ập vào người mình.

Định thần lại, anh tròn mắt khi thấy “vật thể lạ” đẩy anh ra, tay xoa xoa mũi, hít hà, ra vẻ đau lắm.

Nhìn kĩ, anh xác định được “vật thể lạ” ấy là một cô gái tóc xoăn nhẹ, mặc váy hồng, mang giày cao gót.

Mắt anh càng tròn hơn khi nhận ra cô bé ấy chính là nhân viên mới: Minh Phương.

Minh Phương, sau màn hít hà, xuýt xoa, rên rỉ… túm lại là sau màn săn sóc bản thân xong, mới bắt đầu ngẩng lên… và mặt bắt đầu đổi màu.

Có thể nói mặt con bé lúc này pha lẫn màu đỏ bừng và tái mét. Nó vừa ngượng vừa sợ. Lấm lét nhìn anh, thấy anh không tỏ phản ứng gì, nó lại cụp mắt xuống.

“Lí do em đến trễ?” – Tuấn Phong cau mày nhìn nó.

“Em… xin lỗi… ạ…” – Minh Phương ấp úng, vẫn không dám ngước lên.

“Tôi muốn biết lí do em đến trễ!”
Minh Phương mím môi, 2 tay đan chặt vào nhau, ướt đẫm mồ hôi. Trong đầu nó xoay chuyển vô vàn lý do hợp lý và xúc động. Nhiều lần, nó muốn mở miệng bịa đại một câu chuyện nào đó để được sếp thông cảm, nhưng đối diện với đôi mắt nâu sáng đầy nghiêm nghị kia, nó lại chùn bước. Ít nhất, nó không muốn nói dối anh.

Thấy Minh Phương khổ sở, Tuấn Phong nhún vai, nói giọng lạnh như băng:

“Thôi được, tôi không muốn ép người khác nói dối.”

Minh Phương không dám ngẩng đầu lên, chỉ mím môi đứng đực một chỗ.

Tuấn Phong tiếp tục nói:

“Quy định là quy định. Thưởng phạt phân minh. Hôm nay, em bị phạt.”

Dứt lời, anh bước qua nó, đi ra ngoài.

Còn lại Minh Phương đứng như trời trồng. Trán lấm tấm mồ hôi.

Hiếu thấy Minh Phương đứng sững giữa cửa, bèn cất giọng, vỗ về:

“Em vào làm việc đi. Anh ấy hơi nghiêm khắc, với ai cũng thế thôi. Sau này em sẽ quen.”
Rồi Hiếu lại toét miệng cười an ủi:  “Anh giờ cũng quen rồi nè.”

Minh Phương líu ríu bước vào phòng. Mặt vẫn có màu khó-gọi-tên.

“Đi làm mà cứ như đi diễn thời trang.”

Câu nhận xét lạnh lùng với chất giọng không chút độ ấm đó khiến Minh Phương khựng ngay tại chỗ. Không cần quay lại, nó cũng biết ai là người thốt ra câu đó. Hiếu hiền lành, mới quen 2 ngày mà hầu như lúc nào cũng an ủi nó. Tuấn Phong thì qua những lần tiếp xúc, nó biết rằng anh thuộc dạng người chẳng bao giờ nhận xét hay bình phẩm về người khác cả, vả lại anh vừa mới ra ngoài cơ mà. Thế nên phòng này chỉ còn lại một người, tên mặt Harry Potter lòng dạ Voldermort: Quốc Phong.

Minh Phương ném cho Quốc Phong một cái nhìn căm thù, chầm chậm bước (không dám đi nhanh, vì nó vẫn còn sáng suốt để nhận ra mình đang mang giày cao gót) lại chỗ máy vi tính của mình. Tới nơi, nó ngồi phịch xuống ghế, lục lục cặp, lôi ra được một xấp giấy nháp, thế là nó nhanh chóng vo tròn lại.

Bộp…cục giấy hạ cánh ngay trên đầu Quốc Phong, nảy lên, và yên vị ngay trên desktop của anh.

Hiếu mở to mắt nhìn Minh Phương.

Minh Phương mím môi ném thêm cục giấy thứ 2 …. vẫn trúng đầu anh, nảy lên, rồi đáp xuống trên desktop.

Hiếu xua tay lia lịa trước mặt. Ý bảo là: Minh Phương ơi, em đừng ném nữa.

Minh Phương vẫn ngoan cố, nheo mắt, nhắm ném. (Chuyện, nó hiếm khi nghe lời khuyên của người khác lắm). Cục giấy thứ 3 vẫn đi theo lộ trình cũ: lượn 1 vòng trên không trung-đầu Quốc Phong-nảy lên-dừng lại ở trên desktop. Khiếp, chính xác đến từng li từng tí, con này không đi bắn súng hay ném phi tiêu thì đúng là một tổn thất lớn cho nền thể thao nước nhà.

Quốc Phong không thèm nổi giận, anh lẳng lặng nhặt mấy cục giấy, quay sang ném lên bàn của Minh Phương, hết sức dửng dưng, dửng dưng như thể nãy giờ anh chỉ tập trung vào làm việc, không hề buông ra cái câu nhận xét rất khiến người khác ức chế kia. Quốc Phong còn thản nhiên nói:

“Anh Tuấn Phong không thích xả rác bừa bãi trong phòng đâu.”

Ở đời có 1 nghịch lí, khi mình chọc mà người khác không bực mình, không nổi giận, không… 3 chấm… thì mình sẽ cảm thấy rất khó chịu, ấm ức. Minh Phương ta cũng không ngoại lệ, thấy Quốc Phong coi mình như con ngố, nó căm lắm, thế là nó nhặt 3 cục giấy, cùng 1 lúc nhằm thẳng vào Quốc Phong. Chưa thỏa mãn, nó còn lấy nguyên tập nháp 400 trang A4 ném tới chỗ anh. Nhưng lần này, Quốc Phong đã quay lại, kịp thời chụp lấy ám khí phóng ra từ Minh Phương, tránh thương vong cho chính bản thân mình.

Hiếu mồ hôi mẹ mồ hôi con vã ra như tắm (dù phòng máy lạnh) nhìn Minh Phương lại cặm cụi lục cặp, và anh nín thở khi thấy Minh Phương lôi ra…

…Mà thực ra là anh chưa kịp thấy Minh Phương lôi gì ra cả, vì lúc đó đã có tiếng hắng giọng ngay cửa phòng. Cả 3 nhân vật trong phòng lập tức đảo mắt ra phía cửa: Tuấn Phong đang đứng ngay đó, mày cau lại.

Quốc Phong thản nhiên đẩy gọng kính lên, giọng hờ hững:

“Anh đứng đó từ bao giờ?”

Minh Phương nín thở chờ đợi, hi vọng trường hợp xấu nhất không xảy ra…

Tuấn Phong khoanh tay trước ngực, giọng lạnh lùng:

“Từ lúc cục giấy đầu tiên được ném đi.”

Minh Phương tái mặt.. Hiếu cũng tái mặt.. lo lắng nhìn Minh Phương.

Tuấn Phong  bước vào phòng, cả phòng dõi mắt theo từng bước chân của anh. Anh ngồi xuống chỗ máy tính của mình, xoay mặt về hướng cả 3 người, lướt qua Quốc Phong và Minh Phương bằng ánh mắt khó-định-nghĩa. Rồi anh cất tiếng:

“Hai người có gì không vừa ý, tôi không biết, và cũng không muốn biết. Nhưng đây là giờ làm việc, hi vọng cả hai hiểu cho.”

Quốc Phong chỉ chống tay lên cằm, không nói gì cả.

Minh Phương thì cúi gằm mặt xuống, than thầm trong bụng, và chẳng hiểu tại sao, nó lại lôi con bạn Đông Phương ra rủa xả không thương tiếc.

“Hôm nay” – Tuấn Phong lại tiếp tục tiếp lời – “… cả hai người, Quốc Phong và Minh Phương đều bị phạt.”

Quốc Phong nhún vai, xoay ghế lại, mắt dán vào màn hình máy tính. Không phản đối, cũng chẳng đồng ý.

Minh Phương liếc Tuấn Phong qua đuôi mắt, thấy gương mặt lạnh lùng của anh, thở dài, nó khởi động máy tính.

Chẳng còn tâm trạng gì nữa, hôm nay đứa nào ngây thơ vào hỏi bài Minh Phương đảm bảo sẽ chạy mất dép.

=======

“PHÁ HOẠIIIIII!” – Minh Phương hét toáng lên trong điện thoại.

Đông Phương đang hí hửng thưởng thức ly sinh tố dâu vừa mới mua về, nghe tiếng la phẫn nộ của Minh Phương, con bé bất ngờ đến mức phun thẳng ngụm sinh tố ra ngoài, ho sù sụ.

“Bẩn khiếp…” – con bạn cùng phòng giãy nãy lên, vuốt mặt lia lịa, rồi chạy ngay xuống nhà tắm.

Chả là nó đang ngồi đối diện và Đông Phương, nên theo lẽ tự nhiên, những gì Đông Phương phun ra đều có đích cuối là… mặt con bạn.

Đông Phương lúng búng 2 tiếng “xin lỗi” trong miệng, rồi ôm điện thoại chạy ra ngoài, đầu không ngoảnh lại.

Sao vậy mày?” – Đông Phương ngây ngô hỏi.

“Còn sao nữa. Do mày mà hôm nay tao bị phạt. Bị phạt những 2 lần. Mày đền đi. Đồ đáng ghét. Danh dự của tao còn đâu hả? Đáng ghét!” – Minh Phương bù lu bù loa.

Đông Phương ngơ ngác, nghe cả câu mà chỉ hiểu được 30%. Đại khái là nó biết Minh Phương bị phạt 2 lần và con bạn rủa nó là “đồ đáng ghét”. Còn nguyên nhân sâu xa, ai phạt con bạn, phạt vì lẽ gì, phạt lúc nào thì nó chịu, thế là nó lại hỏi một cách tò mò:

“Chuyện gì đã xảy ra?”

Minh Phương nghiến răng nghiến lợi trả lời:

“Tao làm theo lời mày…. ARGHHHHHHHHHHHHHHH…”

Rõ là vô cùng phẫn nộ. Đông Phương lẳng lặng nuốt nước bọt, vuốt mồ hôi trên trán, xì xào vài lời kiểu như, rồi, mày cứ hét, tao nghe… hòng xoa dịu con bạn. Tuy nhiên, cũng phải mất một lúc sau, Minh Phương mới ngừng hét vì… hết hơi. Lúc này, Đông Phương rón rén cất lời, giọng run run (thì mọi người cứ để âm thanh lớn hơn 500dexiben bên cạnh lỗ tai xem thử có run không):

“Tao bảo mày làm gì?”

“Tóc xõa, váy hồng và giày cao gót…” – Minh Phương thều thào (vì hết hơi), nhưng giọng vẫn lộ rõ vẻ ấm ức.

Đông Phương tròn mắt, con bé lấy tay giật một sợi tóc mai của mình xem thử đây có phải giấc mơ không. Đau! Vậy là không phải mơ. Nó lắp bắp:

“Mày… xõa tóc?”

Minh Phương chặt lưỡi.

“Mặc váy hồng?”

Minh Phương hừ mũi.

“Mang giày cao gót?”

Minh Phương nghiến răng kèn kẹt.

“Rồi kết quả thế nào?” – Đông Phương rất hồi hộp.

“Tao đã đến công ty rồi… nhưng…”

Đông Phương ngỡ ngàng thốt lên:

“Mày mặc như thế đến công ty?”

Minh Phương hậm hực:

“Thì tao mặc để chứng minh với anh ý là tao nữ tính… không mặc đến công ty thì mặc đi đâu?”

Đông Phương gật gù, rồi ngập ngừng:

“Sao nữa?”

“Tao đứng trước cửa phòng, chưa dám vào, thế là tao tựa người vào cửa một tí để bình tĩnh hơn…”

“Và rồi…?”

“Và rồi… anh ý bất ngờ mở cửa ra…”

“Hả?”

“Tao… ngã vào người anh ý…” – Minh Phương tự dưng lại thấy mặt mình nóng lên.

“WOW…” – Đông Phương phấn khởi buột miệng, mắt con bé lúc này sáng như sao.

“Anh ý nhìn tao lạnh lùng, rồi bảo là tao bị phạt..” – Minh Phương ỉu xìu.

Nghe Minh Phương nói, Đông Phương như xẹp xuống như 1 quả bóng bị xì hơi. Con bé cố nén một tiếng thở dài.

Minh Phương đạp chân vào tường cái “Rầm”, gằn giọng:

“Sau đó lại còn tên Voldermort… blah blah blah…”

“Uhm… uhm…” – Đông Phương gật đầu, nuốt từng chữ của Minh Phương.

Tràng giang đại hải, ba láp ba xàm xong, Minh Phương thở lấy thở để, rồi nạt con bạn:

“THẾ ĐẤY! TẤT CẢ LÀ TẠI MÀY!”

Đông Phương bối rối, con bé vuốt vuốt tóc, thì thào:

“Lúc đó tao chỉ đùa thôi. Tao không ngờ mày lại làm theo…”

Đùa??!! Cái gì cơ?? Minh Phương nghe câu trả lời của Đông Phương mà cảm giác máu nóng bốc lên đỉnh đầu. Nó nghĩ lại hôm ấy mình cảm động biết bao vì câu tư vấn vô cùng tâm lý và thấu hiểu của Đông Phương. Nó còn nhớ tới mình đã thấy rất biết ơn con bạn vì đã giải quyết vấn đề khó khăn cho nó. Nhưng cuối cùng nó lại thẳng toẹt ra là nó chỉ đang đùa? Đang đùa á??? Bức xúc! Không nhịn nổi! Minh Phương gào lên (có vè như Đông Phương đã châm thêm miếng dầu vào bó đuốc Minh Phương) “MÀY NGHĨ ĐÂY LÀ CHUYỆN GÌ MÀ ĐÙA HẢ?”

“Tao chẳng nghĩ gì cả… Quen mày 4 năm, tao không ngờ là mày lại chịu ăn mặc như thế…” – Đông Phương nhún vai, nó trả lời thật thà như đếm.

Rồi Đông Phương lại dịu dàng an ủi con bạn:

“Thôi mà, cứ coi như mày đã tạo được ấn tượng với anh ta…”

“Ấn tượng xấu thế này, thà chả tạo được ấn tượng gì còn hơn…” – Minh Phương cáu kỉnh.

“Thì thôi, còn nước còn tát mà…” – Đông Phương vẫn kiên nhẫn – “… “tình yêu phải trải qua thăng trầm thì mới bền vững”… Danh ngôn đấy mày ạ…”

“Danh ngôn gì mà tao chẳng biết?” – Minh Phương nghi ngờ.

“Mày có thèm để ý đâu mà biết…” – Đông Phương vỗ ngực, nói giọng chắc nịch. Gì chứ chuyện sưu tập danh ngôn tình yêu ngớ ngẩn sến sẩm thì nó tự nhận mình là nhất.

Đầu dây bên kia im lặng, như đang suy xét độ xác thực của thông tin. Nhân lúc Minh Phương đang chần chừ, Đông Phương lại hí hửng lấn tới. Nó rất hào hứng dụ dỗ Minh Phương hôm nào đấy mặc bộ đồ ấy cho nó xem, để đổi lại câu đe dọa hằn học của con bạn. Minh Phương dọa rằng:

“Tao đem mày chôn sống với bộ đó luôn đấy chứ ở đó mà mặc cho mày ngắm… Mơ à?”

Đông Phương bật cười, lắc lắc đầu, đi vào phòng.

Con bạn nó càng ngày càng “hiểu được chết liền”.

::End of chap 6::

ISWAF (5)

be-so-good-they-cant-ignore-you-quote-3

Mở hàng đầu năm nhé. Năm sau, hứa là sẽ ngoan. Sẽ chăm. Sẽ viết thật, thật nhiều. Nhé, nhé ^^~

Chapter 5: Thử việc.

Hôm nay là ngày đầu tiên thử việc.

Minh Phương đến sớm. Sớm hẳn ½ tiếng bằng 30’ bằng 1800s. Tóm lại là nó đến sớm 1 khoảng thời gian khá dài.

Bình sinh Minh Phương không bao giờ đến sớm. Nó chỉ đến đúng giờ. Hoặc sẽ cố tình đến trễ để người ta phải đợi cho bõ ghét. Nói đơn giản là đến sớm là việc làm xa lạ đối với nó.

Chính vì đó là việc làm xa lạ nên hôm nay, khi đến sớm, nó chả biết làm gì, thế là nó cứ lầng quầng, lầng quầng… Lầng quầng được 99 vòng thì nó thấy Tuấn Phong phóng xe từ ngoài vào. Con bé mừng lắm, nó vội lượn 1 vòng nữa cho chẵn 100 rồi đứng yên, chóc mỏ đợi Tuấn Phong. Anh bước vào, thấy nó, và khẽ gật đầu chào, nói đơn giản:

“Đi theo tôi.”

Anh dẫn nó đi lòng vòng. Sau khi rẽ tới lần thứ 3 thì nó thầm nhận xét là kiến trúc của nơi này khá giống với thành Cổ Loa. Kiểu ngoằn nghèo và xoắn ốc rất vi diệu. Thầm nghĩ là thế, nhưng nó vẫn líu ríu đi theo anh như cún theo chủ, hết sức ngoan ngoãn. Chặp sau, thấy giữa 2 người yên lặng quá, thế là nó hắng giọng, cất tiếng hỏi:

“Đi đâu vậy anh?”

Anh quay sang nhìn Minh Phương, Minh Phương chớp mắt ngó anh. Có lẽ vì gương mặt nó khép nép quá, vô tội quá, nên anh không nhịn được khẽ cười. Đôi mắt nâu cũng vì thế mà nhu hòa hơn, sáng lấp lánh sau gọng kính. Anh trả lời đương nhiên:

“Tất nhiên là tới phòng làm việc rồi”

“Ừ ha…”

Min Phương thè lưỡi vì câu hỏi ngớ ngẩn của mình. Nhìn nụ cười của anh, tim nó suýt nữa là ngừng đập. Nó không hề biết là có đôi khi, chỉ một nụ cười, một ánh mắt cũng có thể khiến người ta lâng lâng đến thế.

Anh dừng lại trước một căn phòng, quay sang mỉm cười với nó lần nữa ( khiến tim nó suýt ngừng đập tập 2) rồi bước vào. Nó cũng bước theo.

Tuấn Phong dừng lại giữa phòng. Anh vỗ tay một tiếng để tạo sự chú ý. Ngay lập tức, hai chàng trai đang lúi cúi cạnh máy tính xoay lại. Minh Phương chớp đôi mắt tròn quan sát. Một anh chàng diện áo sơ mi đen, tay áo xắn lên một cách thoải mái. Anh có mái tóc hơi dài, phủ lên gọng kính đen, nét mặt khá nghiêm túc và lạnh lùng. Nhìn anh, Minh Phương cứ có cảm giác ngờ ngợ, quen quen. Nó suy nghĩ mãi, chợt nhận ra anh chàng này hao hao Harry Potter của nó. Phát hiện mới, nó thầm ghi chú lại trong lòng để rồi kể cho Đông Phương và Tuyết nghe. Gì thì gì, nó thấy việc được gặp gỡ trai đẹp là một việc rất đáng được tuyên truyền. Chưa kể trai đẹp này lại giống trai đẹp trong phim mà bọn nó ngấu nghiến coi nữa chứ.

Anh chàng còn lại thì trông rất hiền hòa, tóc ngắn gọn gàng, môi cười mỉm, tạo cảm giác rất thân thiện.

Minh Phương thầm đánh giá. Phòng có ba chàng trai. Người lạnh lùng, người thân thiết. Tuấn Phong như là tổng hòa giữa hai trạng thái ấy, trong lạnh nhạt lại có sự ấm áp. Vừa xa cách mà không mất phần lịch sự, hòa nhã. Tổng hòa vẫn là tốt nhất. Nó lại thầm khẳng định sự hoàn hảo của Mr. Hoàn Hảo trong đầu.

Trong lúc Minh Phương đang miên man suy nghĩ thì Tuấn Phong cất giọng, tay anh hướng về phía nó.

“Chào mọi người. Đây là Minh Phương, nhân viên mới của phòng ta.”

Minh Phương không ngờ mình lại được chào đón bởi những gương mặt tràn ngập ngạc nhiên đến thế. Nó trố mắt nhìn 2 tên con trai đang mở mắt mở miệng ngó mình, và nhận định rằng, trong tương lai gần, bọn hắn không hề có ý định sẽ dừng việc săm soi nó. Nó đành miễn cưỡng nhe răng ra cười lấy lệ, cầu mong cho 2 tên kia sẽ ngậm mồm và quay lại máy tính giùm. Cơ bản thì nó vốn không thích cảm giác bị săm soi lắm, làm nó thấy rất mất tự nhiên, tay chân thừa thãi.

Tuấn Phong đứng cạnh Minh Phương, biết là 2 tên nhân viên dưới quyền sẽ trưng ra cái thái độ thế nên cũng chẳng mấy bất ngờ. Quay sang nhìn Minh Phương, thấy con bé bối rối nên anh định lên tiếng chấn chỉnh cái hành động kì cục của 2 tên kia. Nhưng chưa kịp thì Minh Phương đã cất tiếng:

“Hai anh ngậm miệng vào đi chứ…”

2 chàng trai lập tức khép miệng lại, ngạc nhiên nhìn nhau, Minh Phương nhanh chóng tiếp lời:

“Em khuyên hai anh là dù thấy gái đẹp thì cũng đừng nhìn chằm chằm như thế, con gái người ta không thấy tự nhiên đâu nha. Mà em tới đây để làm việc chứ không phải để hai anh ngắm.”

Phán một câu xanh rờn, xong con bé nhân viên mới kết thúc bằng nụ cười rất chi là thảo mai.

Tuấn Phong khẽ bật cười, anh nheo nheo mắt nhìn 2 chàng trai đang im lìm trước câu nói tỉnh ruồi của Minh Phương. Chàng trai đeo kính, nét mặt y chang Harry Potter, sau khi định thần thì nhún vai, xoay ghế lại, tiếp tục cặm cụi vào máy tính. Minh Phương mau mắn thấy được nét mặt không mấy vui vẻ của anh, kèm theo lời lầm bầm đại loại như “Con gái à…” các kiểu. Nó hoàn toàn không hề vừa lòng. Nói thế nghĩa là sao? Con gái đấy. Con gái thì sao chứ? Đừng bảo là phân biệt giới tính ở trong thời đại này nhé?

Có vẻ Tuấn Phong cũng không mấy vừa lòng với thái độ của chàng trai áo đen. Anh lắc đầu và cất giọng nghiêm khắc:

– Phong!!!!

Anh chàng nào đó lập tức xoay lại. Có vẻ rất ngoan ngoãn.

Tuấn Phong thản nhiên tiến tới chỗ một cái máy tính sau khi buông một câu:

– Mọi người có 5’ để làm quen!

Minh Phương ngẩn ngơ nhìn theo Tuấn Phong đang hí húi khởi động máy tính, hình như không chú ý gì tới nó nữa, đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo cắt ngang suy nghĩ của nó:

“Anh ấy tới đây để làm việc chứ không phải để cho cô bé ngắm”.

Đến giờ phút này thì Minh Phương đã thấu hiểu sâu sắc câu nói “Đừng trông mặt mà bắt hình dong”. Chứ còn gì nữa, nhìn anh chàng kia coi. Rõ ràng là nét mặt thiên thần của Harry Potter nhưng nó cảm thấy tính tình anh ta hệt như Voldermort. Đã thế lại còn tên Phong nữa chứ. Cái tên Phong gán trên người anh Tuấn Phong đáng yêu thế nào thì đặt trên người anh ta lại thấy khó ưa bấy nhiêu mà. Minh Phương không vui. Minh Phương cáu kỉnh. Minh Phương quên phứt luôn sự dịu dàng mà đáp lại:

“Thật ra thì không phải là ngắm mà là tại tôi có điều thắc mắc muốn hỏi anh ấy…”

Tuấn Phong nghe thấy Minh Phương có chuyện muốn hỏi, anh ngẩng đầu lên, tỏ vẻ quan tâm:

“Em muốn hỏi gì?”

“Em muốn hỏi là sao hay chấp nhặt như anh ấy lại có thể được nhận làm giáo viên ạ?”

Quốc Phong cũng không vừa, anh nhanh chóng tiếp lời:

“Em cũng muốn hỏi là sao 1 con nhóc trẻ con như thế có thể vào làm việc ở đây nhỉ?”

Liếc nhìn hai con người đang gườm gườm đấu mắt với nhau, Tuấn Phong nhận ra đã lâu rồi phòng làm việc không sinh động đến thế. Nén cười, anh thản nhiên nhún vai:

“Cả 2 đều phải làm bài test và được chọn vào làm.”

Minh Phương và anh chàng Phong nghe Tuấn Phong trả lời đơn giản như thể đang nói về chân lí, tự nhiên cụt cả hứng. Đã thế, Tuấn Phong còn lắc đầu tỏ ý không hài lòng trước màn “chào hỏi” của nó và anh khiến 2 đứa toát mồ hôi. Rõ ràng là Tuấn Phong rất có khiếu làm cho người khác… nể và sợ. Và 2 đứa còn hãi hơn khi anh lạnh lùng phán:

“Còn 3 phút để làm quen!”

Chàng trai nãy giờ yên lặng, thấy tình hình không được khả quan cho lắm, bèn quyết định chen vào. Anh nhìn Minh Phương, cười hiền lành:

“Anh là Hiếu, 20 tuổi. Xin lỗi Minh Phương nhé, em thấy đấy, tại phòng này không có con gái nên thấy em bọn anh hơi ngạc nhiên 1 tí. Mà cũng tại anh Tuấn Phong không báo trước với bọn anh cơ.”

“Anh Tuấn Phong cũng đâu báo trước với em mà em cũng đâu ngạc nhiên khi thấy 2 anh con trai cơ chứ…”

Minh Phương vẫn bướng bỉnh, nó nhấm nhẳng. Chính vì Minh Phương lanh quá nên làm Hiếu hơi lúng túng, anh gãi gãi đầu:

“Thì tại…”

“Tại bọn tôi trông thấy thứ kì lạ hơn nên phải bất ngờ hơn rồi…” – lại giọng xỉa xói của người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.

“Phong, “làm quen” không bao gồm “lăng mạ”. – Tuấn Phong lên tiếng cảnh cáo, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính.

Anh chàng Phong liếc Tuấn Phong, thở ra một phát. Quyết định đình chiến. Anh nhún vai đơn giản:

“Tôi là Phong, Quốc Phong, 20 tuổi.”

Minh Phương thấy thái độ cáu kỉnh của Quốc Phong thì đâm ra khoái chí lắm, nó nhoẻn miệng cười, rồi nối lời bằng cái giọng dịu dàng rất đáng ngờ chẳng hiểu xoáy ở đâu ra :

“ Em là Minh Phương, 18 tuổi ạ. ”

Rồi nó đảo mắt về phía Quốc Phong, nhấn mạnh từng tiếng:

“Và-em-đến-đây-để-làm-việc-chứ-không-phải-để-người-khác-ngắm. ”

Câu nói này không nghi ngờ chính là một mồi lửa châm vào thùng xăng. Nếu để nguyên thì đảm bảo sẽ bùng cháy dữ dội, nhưng thật may là lính cứu hỏa mang tên Tuấn Phong đã nhanh chóng can thiệp :

“Hết giờ! Phong và Hiếu tiếp tục làm việc đi. ”

Xong, anh quay về phía Minh Phương, vẫy tay ra hiệu nó lại gần, anh chỉ vào chiếc máy tính bên cạnh mình, mỉm cười:

“Em ngồi đây. Có gì không hiểu cứ hỏi nhé. ”

“Vâng ạ ” – Minh Phương trả lời ngoan ngoãn, chả bù lúc nó đốp chát với Quốc Phong. Quan điểm của nó là “Đi với bụt thì mặc áo cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy ”. Dù sao thì nó cũng biết áp dụng lời dạy của ông cha lắm.

Quốc Phong liếc Minh Phương qua khóe mắt, khẽ hừ mũi, lầm bầm : “Nhìn kỹ thì cũng giống khỉ… ”. Rõ ràng mới giây trước còn hung hăng hùng hổ, sang giây sau lại quay ngoắt sang ngoan ngoãn dịu dàng. Sinh vật mang tên “ con gái ” hầu như đều mang thuộc tính “ khó hiểu ” và “ phiền nhiễu ” thì phải. Tốt nhất nên tránh xa.

Hiểu ngồi cạnh Quốc Phong cũng nghe trọn câu nói của tên đồng nghiệp. Anh khẽ huých Quốc Phong ra chiều cảnh cáo. Anh chàng này, tổng thể thì không đến nỗi nào, mà chẳng hiểu sao lại mắc phải cái bệnh độc miệng nan y. Hiếu thừa nhận, nhiều lúc Quốc Phong nói chuyện anh cũng muốn đấm vào mặt tên ấy một phát. Ai đời cứ mang việc mỉa mai người khác ra làm thú vui cơ chứ? Đã thế Quốc Phong còn dám chớp mắt vô tội nói với anh rằng mình chẳng mỉa mai ai cả, là mình nghĩ gì nói nấy. Nghĩ gì nói nấy cái đầu cậu ấy. =_=

Minh Phương làm như biết Quốc Phong đang nói xấu mình, nó cũng liếc Quốc Phong qua khóe mắt, cũng hừ mũi cau có “Voldermort”. Tuấn Phong đang chăm chú vào màn hình máy tính, nghe Minh Phương lầm bầm, nhìn sang thấy nó đang liếc Quốc Phong suýt đứt cả đuôi mắt, chợt bật cười:

“ Em bản lĩnh thật! ”

Ai đó đang làm chuyện mờ ám giật nảy mình trước câu nói bất ngờ của Tuấn Phong, ngước mặt ngơ ngơ ngác ngác “ Dạ? ”

Tuấn Phong xoay xoay cây bút trong tay, nheo mắt nhìn Minh Phương:

“ Tôi không cho em biết trước tình hình nhân sự trong phòng, em có hồi hộp không? ”

“ Sao lại hồi hộp ạ? ”

“ Tâm trạng của “ma mới” mà, không phải thường rất hồi hộp sao? ”

Ma mới gì chứ, Minh Phương xua tay. Con bé nhoẻn cười hồn nhiên, tinh nghịch đáp lời:

“ Em là “ma mới” đối với mọi người thì mọi người cũng là “ma mới” đối với em thôi. Vậy tại sao mọi người không run mà em phải run ạ? ”

Tuấn Phong hơi ngạc nhiên trước kiểu lí luận tréo ngoe của nó, anh chỉ cười, bảo nó nói rất đúng rồi giơ ngón tay cái lên.

Nhìn ánh mắt sáng ngời của anh, Minh Phương chợt nghĩ không biết có phải mình đã gây được ấn tượng tốt rồi không? rồi quay sang tiếp tục công việc của mình. Minh Phương thấy anh tập trung, cũng chúi mũi vào máy, gõ gõ đánh đánh.

Độ 10’ sau, Minh Phương chợt nhớ ra một điều tối quan trọng. Thế là nó quay sang ngó Tuấn Phong, yên tâm khi anh vẫn chăm chú làm việc. Con bé len lén thò tay vào ba lô, lục lọi, rồi bật tanh tách. Xong, nó quay về phía Quốc Phong, gọi-thì-thầm (để khỏi đánh động Tuấn Phong):

“ Anh Phong!!!! ”

Quốc Phong nghe có người gọi tên mình, theo quán tính, anh quay đầu về phía phát ra tiếng kêu. Và…

TÁCH!

Quốc Phong nheo mắt trước luồng ánh sáng bất ngờ, đến khi mở mắt ra thì thấy Minh Phương đang khoái chí cười, tay mân mê cái máy ảnh kĩ thuật số hiệu Nikon.

“ Làm gì vậy? ” – Quốc Phong cáu gắt.

“ Chụp ảnh. ”  – Minh Phương nhe nhởn nói như thể ta đây đang làm một việc rất bình thường và không có gì đáng nhắc đến vậy.

“ Chi? ” – anh cau mày, đẩy gọng kính lên, giọng rõ ràng là không vừa ý.

“ Về ném phi tiêu. ” – con bé nhún vai, rồi thả máy ảnh vào ba lô, quay về phía máy tính.

“ Hạ hỏa, hạ hỏa ” – Hiếu lấy xấp giấy trên bàn, quạt lấy quạt để về phía Quốc Phong.

Mặt Quốc Phong giờ đã sang màu tím hoa cà, anh mím môi, rồi cũng quay trở lại máy tính, không nói gì cả.

“Chết rồi, không nói gì cả” – Hiếu vuốt mồ hôi, lo lắng nhìn sang phía Minh Phương – “Nghiêm trọng rồi đa”.

Tuấn Phong tuy nãy giờ không rời mắt khỏi máy tính, nhưng nhất cử nhất động của cô nhân viên mới ngồi cạnh anh đều biết hết. Thế nên, khi thấy con bé lấm lét quay sang nhìn mình, và khẽ thở phào khi thấy mình không có phản ứng gì, anh phải cố nén cười, thầm nghĩ “Đặc biệt thật”.

Ngày thử việc đầu tiên của Minh Phương, ngoài những sự kiện trên, thì không còn gì để nói nữa hết. ^^!

=======

“Thế là chết rồi con ạ, khờ vừa phải chứ… ” – Ngọc gào lên trong điện thoại.

Minh Phương hết hồn buông cái điện thoại bé bỏng ba chức năng cả nó rớt phịch xuống giường, rồi nó vuốt ngực, nhặt điện thoại lên lại, cằn nhằn:

“Làm trò gì thế? Thủng màng nhĩ tao sao? ”

“Cho mày chết. Tao bảo sao mà mày làm thế hả? ” – Ngọc gắt.

“Làm thế là làm sao? ” – Minh Phương ngây ngô hỏi.

“Là cái kiểu cãi qua cãi lại của mày và tên Voldermot gì đó trong công ty đấy. Mày có thấy tao cãi vã trước mặt đối tượng bao giờ chưa hả? ”

“Nhưng mà tao ức lắm… ” – Minh Phương hậm hực.

“Nhịn 1 tí thì mày có sút đi cân nào không hở? Mày là tao hết nói nổi rồi… ” – Ngọc chán nản nói.

Con bé Ngọc ra vẻ ta đây thế làm Minh Phương bực mình, nó càu nhàu:

“Thì mày đừng nói nữa… ”

Ngọc thấy Minh Phương tự dưng khi không quay sang quạu mình, nó bức xúc. Đôi khi một câu nói vu vơ mà gây ra hậu quả nghiêm trọng vô cùng. Thế là Ngọc hừ mũi, lạnh lùng phán :

“Tao không định nói nữa đâu. ”

Phán xong, con bé cúp máy.

Minh Phương thẫn thờ ngó điện thoại. Rồi con bé hí hoáy bấm bấm, gọi cho phương án cuối cùng: Đông Phương. Rốt cuộc con này vẫn là cái thùng rác vĩ đại nhất để nó trút bầu tâm sự.

Sau 8 hồi chuông, rốt cuộc Đông Phương cũng chịu bắt điện thoại. Con bé chưa kịp nói gì thì Minh Phương đã cau có:

“Rùa, làm gì mà giờ mới bắt điện thoại hả?”

Nó nghe tiếng Đông Phương khúc khích cười bên kia đầu dây, con bé nói:

“Tao đợi nghe đến hết đoạn đầu bài nhạc chuông rồi mới bắt máy.”

“DỞ HƠI! Lúc nào mày nghe chẳng được, tao đây đang có chuyện cấp bách mà mày rùa thế là sao hở?” – Minh Phương tổng xỉ vả.

Gì thế? Đông Phương hết sức vô tội. Nó làm sao biết con bạn gọi mình vì chuyện cấp bách? Nó chỉ là thích nghe nhạc phim Titanic thôi mà. Chẳng lẽ yêu âm nhạc cũng là một cái tội? Dù rất hoang mang, Đông Phương vẫn nhăn nhở cười, nó còn hỉ hả:

“Từ từ khoai nó mới nhừ chứ…”

“Đợi mày thì khoai nát bét cả ra chứ nhừ gì nữa..” – Minh Phương quát nhặng xị cả lên.

“Chính mày mới đang làm mất thời gian đấy, kể đi…” – Đông Phương hí hửng bảo, rõ ràng là đang rất tò mò.

Minh Phương nhanh chóng tóm tắt lại sự tình cho con bạn. Câu chuyện đã diễn tiến theo cái cách nó chỉ là một cô bé yếu đuối vừa đi thử việc đã bị ma cũ bắt nạt. Ma cũ ấy độc miệng vô cùng, khiến nó xấu mặt không để đâu cho hết. Nó rất tổn thương và cần an ủi gấp. Theo lời nó kể, Quốc Phong quả thật đáng ghét, cần phải mang ra xử chém ngay lập tức.

Minh Phương vừa dứt lời, Đông Phương đã tròn mắt tròn miệng, con bé không giấu nổi sự ngạc nhiên:

“Ồ, thế ư?”

Minh Phương thở dài:

“Chứ xạo mày làm gì…”

“Tên Voldermot đó…”

“Đáng ghét mày nhỉ…” – Minh Phương gằn giọng – “… do anh ta mà tao…”

“Không ngờ…” – Đông Phương vẫn thì thào bằng giọng không-tin-nổi.

“Lại có thể tệ thế chứ gì …” – Minh Phương được sự ủng hộ của Đông Phương tiếp tục màn rủa xả.

“Anh ta bảo mày là khỉ? ”

“Ừ đấy, mày chấp nhận nổi không ? ” – Minh Phương nghiến răng ken két – “… ai đời… ”

“Sao cùng quan điểm nghệ thuật với tao thế nhở? ”

“Hả? ” – Minh Phương ngẩn ngơ như đang trong mơ.

Đông Phương là ai chứ? Là đứa đã lăn lộn với Minh Phương từ những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Khả năng giả nạn nhân để khơi gợi lòng thương cảm của con bạn Đông Phương còn lạ gì nữa? Đông Phương tí tởn cười khùng khục:

“Bảo mày giống khỉ à? Lâu lắm rồi mới gặp người cùng ý kiến với mình, tao phải làm quen mới được. ”

“PHƯƠNGGGGGG…. : – Minh Phương rú lên bằng một giọng phẫn nộ.

“Mày cho tao số điện thoại của anh ta nhá ” – Đông Phương vẫn nhăn nhở, phớn phở, hớn hở, rạng rỡ, niềm nở như con dở dở…

Bịch…

Minh Phương hằn học ném thẳng cái điện thoại vào gối. Nó vọt lại bàn học, lôi ra được 2 tấm ảnh của Đông Phương và Quốc Phong, dán cái chạch lên tường. Nó lùi ra 7 bước, nhắm…

Cúc cu… cúc cu… cúc cu… Điện thoại của nó réo vang. Có tin nhắn. Nó đành dừng công cuộc hành hạ 2 bức ảnh lại, phóng tới chỗ giường, chộp lấy dế. Là tin nhắn của Đông Phương.

“Nếu là tao thì tao sẽ ấn tượng về mày lắm. Mày không tự thấy bản thân mình rất cá tính à. Don’t worry! You’re cute just the quay you are.”

Minh Phương bật cười. Con bạn luôn có những cách an ủi rất quái chiêu, mà những cách ấy lúc nào cũng công hiệu mới lạ chứ. Nó thả người xuống giường, tự dưng thấy lòng nhẹ bẫng…

You’re cute just the quay you are…

Đúng không nhỉ?

Thế rồi, nó chặt lưỡi, send cho con bạn 1 tin nhắn: “Mà theo mày, nữ tính là thế nào?”

Đông Phương sau khi đọc tin, ngẫm nghĩ một lát, rồi con bé hí hoáy nhấn nhấn, bấm bấm. Xong, nó thả điện thoại, lăn ra giường, giãy đành đạch vì cười, mặc lũ bạn cùng phòng trố mắt ra nhìn.

Minh Phương nhận được reply, hí hửng mở ra đọc, và bật ngửa luôn xuống đất. Shock.

Reply của Đông Phương: “Tóc xõa, váy hồng và giày cao gót”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~xoxo~~~~~~~~~~~~~~~~~

Màn giới thiệu nhân vật, phần 3:

Thục: 18 tuổi, bạn của Minh Phương. Mít ướt. Có thể là 1 con bé rất hiền lành, nhưng cũng có thể là 1 con bé tai quái không ai chịu nổi. Nói tóm lại, tốt nhất là đừng ai khiến con bé phải bộc lộ phẩm chất tai quái ấy…

Quốc Phong: 20 tuổi. Học cực xiền, IT miễn chê, có niềm đam mê vô tận dành cho các thể loại motor. Sở hữu một con xe đáng ghen tị. Đặc điểm nổi bật: không ưa con gái. Nhưng điều đó không có nghĩa là chàng ta thích con trai.

Hiếu: 20 tuổi. Hiền khô. Hiền theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Hiền theo đúng nghĩa chữ hiền trong từ điển. Nhiệt tình, tốt bụng, thân thiện, nói chung là trai ngoan thời đại.

*clap..clap..clap..*Đóng màn giới thiệu nhân vật, phần 3 *clap..clap..clap..*

:::End of Chapter 5:::